Tìm kiếm

ÂM NHẠC VÀ LỜI CẦU NGUYỆN CỦA NGƯỜI DO THÁI.




Âm nhạc và nghi lễ đã có từ ​​thời cổ đại, ngay cả kể chuyện cũng thường được đi kèm với âm nhạc. Những nhạc sĩ cũng được coi như là người kể chuyện. Các tôn giáo xuất phát từ Do Thái giáo đều sử dụng âm nhạc và ngâm nga như một phần của trải nghiệm thờ phượng. Qua nhiều thế kỷ, âm nhạc đi kèm với sự thờ phương đã được phát triển cách mạnh mẽ.


Kinh Talmud dạy rằng “Nếu một người đọc [Kinh thánh] mà không ngâm nga hoặc học

[Mishnah] mà không có giai điệu, thì có phải người đó đã viết rằng, “Ta cũng đã ban cho chúng nó những luật lệ chẳng lành” ( Ê-xê-chi-ên 20:25 ) Giai điệu không chỉ làm tăng thêm vẻ đẹp mà ngay cả chất lượng của lời nói. Cho đến ngày nay, Kinh Torah của người Do Thái không được đọc trong buổi thờ phượng của nhà hội; nó được hát.


Việc ngâm nga Kinh Thánh Torah tuân theo các ký hiệu đã được áp dụng bởi các Masoretes cổ điển ở thế kỷ thứ mười (những người cẩn thận giữ gìn văn bản của Torah). Mỗi dấu hiệu ( trop – thực tế từ một từ Hy Lạp, tropos , có nghĩa là “cách thức”) chỉ ra một cụm từ âm nhạc. Có nhiều giai điệu khác nhau cho bài tụng kinh này, khác nhau giữa các nhóm dân tộc tạo nên dân tộc Do Thái, nhưng có những điểm tương đồng giữa họ và tất cả chúng đều giúp làm rõ cách ghép các từ tiếng Do Thái lại với nhau. Chúng chỉ ra vị trí bắt đầu hoặc kết thúc của một cụm từ và hỗ trợ trong việc giải thích ý nghĩa của văn bản.


Những dấu hiệu tương tự này được áp dụng cho tất cả các sách trong Kinh thánh, nhưng chúng có giá trị âm nhạc khác nhau tùy thuộc vào cuốn sách nào đang được truyền tụng: Torah, Các nhà tiên tri, hoặc các cuốn sách khác nhau của Kinh thánh. Người ta phải học cách đọc không chỉ một dấu hiệu cụ thể mà còn để biết nó được hát như thế nào khi được tìm thấy trong các văn bản khác nhau.


Vì có âm nhạc trong Đền thờ (đội hợp xướng của người Lê-vi hát những bài thánh vịnh thích hợp kèm theo nhạc cụ), nên có khả năng tập tục này sẽ được áp dụng khi các bài thánh vịnh và những lời cầu nguyện khác được đọc trong các nhà hội.


Nusah : Chế độ âm nhạc cho cầu nguyện


Về bản thân việc cầu nguyện, không có ký hiệu âm nhạc nào trong bản Siddur được in, nhưng có một truyền thống âm nhạc gọi là nusah đã được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Nusah đề cập đến các mô típ âm nhạc được sử dụng trong nhiều cách kết hợp khác nhau khi tụng kinh. Nusah thiết lập một khuôn mẫu cho một dịch vụ cụ thể.


Các chế độ âm nhạc này phân biệt giữa dịch vụ này và dịch vụ khác. Nusah các ngày trong tuần có một nhóm âm, ngày Sa-bát khác, các ngày lễ khác, và các Ngày Thánh cao cả thì hoàn toàn khác. Có một giai điệu cho ngày Sa-bát và một giai điệu khác để kết thúc ngày Sa-bát. Những giai điệu này phản ánh tâm trạng của thời đó. Giai điệu tạo ra tâm trạng và phản ánh cảm giác thích hợp nên đi kèm với lời nói. Ở đây cũng vậy, các truyền thống âm nhạc khác nhau giữa các bộ phận dân tộc của đạo Do Thái này với bộ phận khác của đạo Do Thái và phản ánh âm nhạc của nơi từng nhóm sinh sống.


Niggun : Giai điệu không lời


Những người Do Thái Giáo thuần túy thực hành nhấn mạnh bài hát là một phần trong phương pháp đạt được lời cầu nguyện chân chính của họ. Giai điệu không lời-the niggun –là một phương pháp tuyệt vời để thể hiện chiều kích thần cảm của lời cầu nguyện. Người Do Thái tin rằng thậm chí có thể đi xa đến mức nói rằng lời nói có thể cản trở sự giao tiếp sâu sắc nhất, vì từ ngữ nào có thể diễn tả đầy đủ cảm xúc của chúng ta về Đức Chúa Trời? Chúng cũng không thể thực sự nắm bắt được chiều sâu của cảm xúc của chúng ta vào những thời điểm đau buồn hoặc vui sướng tột độ.


Biên tập bởi Mục Vụ Do Thái Lời Sự Sống Việt Nam


#mucvudothai

#hoithanhloisusongvietnam

#âm_nhạc_cầu_nguyện