top of page
Tìm kiếm

CÂU CHUYỆN CỦA NHỮNG BỨC TƯỜNG THÀNH PHỐ JERUSALEM – LỜI TIÊN TRI CỦA CHÚA JESUS ĐƯỢC ỨNG NGHIỆM



Jerusalem là một trong những thành phố lâu đời nhất, liên tục có người ở trên thế giới. Nhưng thành phố này từng bị phong tỏa , bị đốt cháy, bị cướp phá, bị bắt, bị phá hủy và để tang. Thành phố này cũng đã được cầu nguyện, mong mỏi, xây dựng lại, vui mừng hơn, tôn vinh và được Đức Chúa Trời chọn làm nơi để danh Ngài ngự.


“Vì Đức Giê-hô-va đã chọn Si-ôn; Ngài ước Si-ôn làm nơi ở của Ngài;”(Thi-thiên 132: 13; xin xem thêm Ê-xơ-tê 6:12 và Xa-cha-ri 2:12)


Thành cổ Jerusalem được coi là thánh địa của Do Thái giáo, Cơ đốc giáo và Hồi giáo, thành phố cổ kính này và các bức tường của nó được liệt kê là Di sản Thế giới của UNESCO ; Thành cổ Jerusalem đã được bao quanh bởi những bức tường từ thời cổ đại còn thành phố hiện nay được mở rộng ra bên ngoài các bức tường thành cổ.


“Hãy nhìn kỹ các thành lũy, Xem xét các đền đài của nó, Để các con thuật lại cho thế hệ mai sau” ( Thi Thiên 48:13 VIE2010 ). Câu Kinh Thánh này cho thấy, khi nhìn vào các bức tường thành Jerusalem, chúng nó có thể kể cho thế hệ mai sau câu chuyện của chính mình.



Theo Josephus, bức tường đầu tiên do David và Solomon xây dựng. Không có nhiều thông tin về bức tường thứ hai, nhưng Josephus cho biết nó bao quanh khu vực phía bắc của thành phố, bắt đầu từ Cổng Vườn và kéo dài đến Pháo đài Antonia.


Mặc dù các bức tường của Jerusalem rất lớn, nhưng chúng có vẻ thấp đi bên cạnh các bức tường của Đền Thờ. Bức tường thứ ba được xây dựng bởi Agrippa I, cháu trai của Herod Đại đế, người bắt đầu xây dựng nó vào năm 40 sau Công nguyên.


Ông đã không hoàn thành bức tường, tuy nhiên Hoàng đế La Mã Claudius, một người bạn của Agrippa, đã ra lệnh dừng công việc sau khi thống đốc Syria nghi ngờ về động cơ của Agrippa trong việc xây dựng nó.



Josephus mô tả bức tường rất ấn tượng: “Nếu bức tường được hoàn thành,” Josephus viết, “thành phố sẽ không bao giờ bị chiếm đoạt, vì nó được xây bằng đá ngoại quan dài 30 feet và rộng 15… Bản thân bức tường dày 15 feet, và chiều cao của nó chắc chắn sẽ không có. vĩ đại hơn. ” Ngày nay, không còn lại gì nhiều về bức tường bị lãng quên này; nó chỉ được phát hiện vào những năm 1930 bởi các nhà khảo cổ học, những người được hướng dẫn bởi các mô tả của Josephus.


Khi Chúa Jesus còn sống, Chúa đã báo trước sự huỷ diệt của các bức tường thành Jerusalem trong Lu-ca 19: 42–44 và sự phá huỷ của ngôi đền thứ hai trong Ma-thi-ơ 24: 1–2. Lời tiên tri này đã được ứng nghiệm vào năm 70 sau công nguyên.



Vào năm 70 sau Công nguyên, Titus (con trai của Hoàng đế La Mã Vespasian) cùng với ba quân đoàn La Mã đã bao vây Jerusalem, đánh chiếm và giết hại nhiều người. Tuy nhiên, việc phá vỡ các bức tường của Jerusalem không phải là một nhiệm vụ dễ dàng. Titus đã mất bảy tháng để phá vỡ ba bức tường bao quanh Jerusalem vào thế kỷ thứ nhất. Khi vượt qua các bức tường, lính La Mã đã đốt đền thờ và một lượng lớn vàng nóng chảy, tràn xuống các phiến đá. Sau khi mọi thứ nguội đi, những người lính đã cạy các viên đá ra để thu thập vàng chính vì vậy mà mọi viên đá đều bị ném xuống, đúng như lời tiên tri của Chúa Jesus.



BỨC TƯỜNG JERUSALEM NGÀY NAY.


Các bức tường của Jerusalem hiện tại, được xây dựng từ năm 1535–1538 bởi Ottoman Sultan Suleiman the Magnificent, có chiều dài gần 4 km (2,5 dặm), cao 12 mét (40 foot) và rộng 2,5 mét (8,2 foot). Về cơ bản Suleiman đã xây dựng lại những bức tường mới này trên phần còn lại của những bức tường trước đó, sử dụng đá lấy từ các tòa nhà cổ.


Vào năm 1898, để chuẩn bị cho chuyến thăm của Hoàng đế Đức Wilhelm II, người ta phá vỡ bức tường gần Cổng Jaffa để hoàng đế Đức Wilhelm II có thể tiến vào Jerusalem. Đây là lần duy nhất bức tường bị phá vỡ.


Một số các học giả cho rằng Suleiman đã củng cố bức tường Jerusalem sau khi nghe tin đồn về một cuộc Thập tự chinh mới của vua Tây Ban Nha. Còn những người khác tin rằng chúng được xây dựng lại để bảo vệ thành phố khỏi người Bedouins, marauders và động vật hoang dã.


JERUSALEM VÀ NHỮNG BỨC TƯỜNG CỦA NÓ ĐƯỢC NHẮC ĐẾN TRONG KINH THÁNH.


“Vì tại cớ ta và Đa-vít, kẻ tôi tớ ta, ta sẽ binh vực thành nầy đặng cứu nó (2 Các Vua 19:34)


Jerusalem và những bức tường của nó được nhắc đến nhiều lần trong Kinh thánh. Thành phố xuất hiện lần đầu trong Sáng thế ký 14:18, khi Kinh Thánh mô tả Mên-chi-xê-đéc là thầy tế lễ của Đức Chúa Trời Tối Cao và Vua của Salem (tên cổ của Giê-ru-sa-lem ). Amarna Letters, một phát hiện khảo cổ có niên đại từ những năm 1400 trước Công nguyên, gọi thành phố Jerusalem là Urusalim , theo tiếng Babylon là thành phố Salem . Trong tiếng Do Thái, thành phố được gọi là Yerushalayim .


Jerusalem trước đó bị cai trị bởi một vị vua Amorite, người mà Giô-suê đã đánh bại và giết chết, cùng với bốn vị vua Amorite khác dầu vậy cũng có “những người trong chúng nó đã được thoát khỏi, rút ở lại trong thành kiên cố,”. (Giô-suê 10:20)


Jerusalem sau đó được Giô-suê chia “thành Giê-ru-sa-lem” cho chi phái Bên-gia-min ( Giô-suê 18:28 ), với phần đất của Giu-đa rơi dọc theo sườn phía nam của Giê-ru-sa-lem (Giô-suê 15: 8). Nhưng “.. người Giu-đa không đuổi được dân Giê-bu-sít ở tại Giê-ru-sa-lem; nên dân Giê-bu-sít còn ở chung cùng người Giu-đa tại Giê-ru-sa-lem cho đến ngày nay. ​​" (Giô-suê 15:63)


Vào khoảng năm 1374 trước Công nguyên, sau cái chết của Giô-suê " Người Giu-đa hãm đánh thành Giê-ru-sa-lem và chiếm lấy, dùng lưỡi gươm giết dân cư, và phóng hỏa thành. " (Các Quan Xét 1: 8)




Chi phái Giu-đa đã cố gắng chinh phục Giê-ru-sa-lem, nơi vẫn được củng cố bằng những bức tưởng kiên cố. Tuy nhiên, một số người Jebusite vẫn ở lại Jerusalem: “Nhưng con cháu Bên-gia-min không đuổi được dân Giê-bu-sít ở tại Giê-ru-sa-lem, nên dân Giê-bu-sít hãy còn ở chung cùng con cháu Bên-gia-min cho đến ngày nay.” (Các quan xét 1:21)


Khi vua Đa-vít lên cai trị xứ Giu-đa và sau đó là toàn bộ Y-sơ-ra-ên (1010–970 trước Công nguyên), ông đã bao vây thành Giê-ru-sa-lem. Bởi vì những thất bại trước đó nên những người Jebusite, nghĩ rằng hệ thống phòng thủ của họ đã an toàn, nên họ đã nói với Đa-vít: “Ông sẽ không vào đây được đâu, những người mù và què cũng đủ sức đánh đuổi ông! ” (2 Sa-mu-ên 5: 6 Bản hiệu đính)


Trước sự ngạc nhiên của họ, Vua Đa-vít đã chiếm được pháo đài Si-ôn, ngày nay vẫn được gọi là Thành phố của Đa-vít. Vua Đa-vít đã không cần phải phá những bức tường hiện có. Vua Đa-vít đi vào qua một đường hầm dẫn nước dưới các bức tường.


Khi con trai của Đa-vít là Sa-lô-môn lên ngôi (970–931 trước Công nguyên), ông đã xây dựng cung điện của mình và Đền thờ Đầu tiên, mở rộng công trình của Đa-vít và mở rộng các bức tường thành Giê-ru-sa-lem (1 Các Vua 3: 1).


Sau khi vua Sa-lô-môn chết, vương quốc Y-sơ-ra-ên đã bị chia cắt thành vương quốc Giu-đa phía nam và vương quốc Y-sơ-ra-ên phía bắc. Giô-ách, vua của Israel từ năm 842–802 BC, đã chọc thủng các bức tường của Jerusalem.


“Tại Bết-Sê-mết, Giô-ách, vua Y-sơ-ra-ên, bắt A-ma-xia, vua Giu-đa, con trai Giô-ách, cháu A-cha-xia; đoạn đi đến Giê-ru-sa-lem, phá vách thành từ cửa Ép-ra-im cho đến cửa Góc, một khúc dài bốn trăm thước.”. (2 Các Vua 14:13)


Sau đó, Ô-xia, vua của Giu-đa từ năm 788 đến năm 736 BC, đã “xây những tháp tại Giê-ru-sa-lem, trên cửa Góc, trên cửa Trũng, và trên góc tường, làm cho nó vững chắc.”. (2 Sử ký 26: 9)


Tuy nhiên, vua Nê-bu-cát-nết-sa đã chiếm được Jerusalem vào năm 597 trước Công nguyên, lưu đày hàng ngàn người đến Babylon, bao gồm cả vua Giê-hô-gia-kin (598–597 trước Công nguyên) bị phế truất. Chú của ông là Sê-đê-kia được phong làm vua thay thế ông (597–586 trước Công nguyên).


Sau khi Vua Sê-đê-kia “âm mưu nổi dậy chống lại người Babylon với sự giúp đỡ của Ai Cập ”, quân đội Babylon đã phá bỏ các bức tường xung quanh Jerusalem và đày ải hầu hết những người Do Thái còn lại. Đền thờ của Solomon đã bị đốt cháy và phá hủy. (2 Các Vua 25: 9)


Sê-đê-kia bị mù và bị bắt đi lưu đày, cùng với những người bị giam cầm còn lại, trong đó chỉ có 50.000 người còn sót lại sẽ trở về dưới thời Vua Cyrus của Ba Tư, người trị vì từ năm 559–530 trước Công nguyên.



CÂU CHUYỆN TỪ CÁC BỨC TƯỜNG THÀNH PHỐ JERUSALEM – BỨC TƯỜNG THỜI GIÊ-RÊ-MI VÀ ĐIỀU GÌ XẢY RA NGÀY NAY


“Bấy giờ, những trưởng tộc của Giu-đa và Bên-gia-min, những thầy tế lễ, và người Lê-vi, cả thảy những người nào Đức Chúa Trời cảm động lòng có ý đi lên xây cất đền thờ của Đức Giê-hô-va tại Giê-ru-sa-lem, bèn chỗi dậy (E-xơ-ra 1: 5)


Khi những người lưu vong trở về, họ đã vượt qua sự chống đối lớn và bắt đầu xây dựng lại Đền thờ. Tuy nhiên, vài năm sau, Nê-hê-mi, người nâng chén cho Vua Ạt-ta-xét-xe biết được rằng các bức tường của Jerusalem vẫn chưa được xây dựng lại.


“Những kẻ bị bắt làm phu tù còn sót ở lại trong tỉnh, bị tai nạn và sỉ nhục lắm; còn vách thành của Giê-ru-sa-lem thì hư nát và các cửa nó đã bị lửa cháy. ” (Nê-hê-mi 1: 3)


Khi nghe tin các tường thành của Jerusalem bị đổ nát, ông đã khóc và cầu nguyện trong nhiều ngày, thú nhận rằng Israel đã từ bỏ Chúa và cam kết kế hoạch hành động của mình cho các bức tường cho Chúa.


Ông đã xin phép nhà vua cho đến Jerusalem để xây dựng lại thành phố và đã được chấp nhận. Bất chấp sự phản kháng và bắt bớ rất lớn từ những kẻ thù của Đức Chúa Trời, ông đã cho xây dựng lại tường thành.


" Vậy, ngày hai mươi lăm tháng Ê-lun, vách thành sửa xong, hết năm mươi hai ngày. (Nê-hê-mi 6:15)


Sau thời kỳ Hy Lạp và Hasmonean (người Hy Lạp và người Maccabees), người La Mã lên nắm quyền, nắm quyền kiểm soát Đền thờ và lập Hêrôđê làm thống đốc trên xứ Giuđê.


Mười năm sau khi Hêrôđê chết, người La Mã bắt đầu trực tiếp cai trị miền Giuđê. Những hạn chế của họ đối với cuộc sống của người Do Thái cuối cùng đã thúc đẩy một cuộc nổi dậy vào năm 66 sau Công nguyên, dẫn đến lực lượng La Mã của Titus phá hủy hoàn toàn Jerusalem và Đền thờ vào năm 70 sau Công nguyên.


Sau đó, Jerusalem được xây dựng lại như một thành phố La Mã. Kể từ đó, nó đã bị chiếm bởi những người Thiên chúa giáo Byzantine, bị xâm lược bởi Đế quốc Hồi giáo, bị quân Thập tự chinh trấn giữ hai lần và bị triều đại Hồi giáo Ai Cập-Syria của Saladin vượt qua.


Kinh thánh nói rõ là do tội lỗi và việc từ chối Chúa Jesus là Đấng Mê-si mà những điều này đã xảy ra cho thành phố Jerusalem, dầu vậy tại đây luôn có người Do Thái sinh sống. Hầu hết người Do Thái, dù sống lưu vong hay sống trong Đất Hứa, chưa bao giờ mất niềm tin rằng Đức Chúa Trời sẽ một lần nữa tập hợp dân Ngài trở lại Đất Hứa và tạo ra một quốc gia độc lập .


Niềm hy vọng của người Do Thái về một quốc gia độc lập bắt nguồn sâu xa từ niềm tin về sự đến của Đấng Mê-sia , người mà theo truyền thống của người Do Thái sẽ tiến vào Jerusalem qua Cổng Vàng.


Suleiman nhận thức sâu sắc về hy vọng này, vì vậy vào năm 1541 sau Công nguyên, ông đã phong tỏa cánh cổng này, được gọi trong tiếng Ả Rập là “Cánh cổng của sự sống vĩnh cửu”.


Tuy nhiên, các mục đích của Đức Chúa Trời đối với Giê-ru-sa-lem và Y-sơ-ra-ên không thể bị cản trở bởi những cánh cổng bịt kín hoặc những bức tường đổ nát. Chúng ta có thể là một phần trong kế hoạch tiên tri của Đức Chúa Trời cho sự cứu rỗi của Y-sơ-ra-ên .


Đức Chúa Trời đang kêu gọi bạn đứng trên các bức tường thuộc linh của Giê-ru-sa-lem và không cho Ngài nghỉ ngơi cho đến khi kế hoạch của Ngài được hoàn thành:


“Hỡi Giê-ru-sa-lem, ta đã đặt các vọng canh trên thành ngươi; cả ngày và đêm chúng nó chẳng hề im lặng. Hỡi các ngươi là kẻ nhắc nhở Đức Giê-hô-va, chớ có nghỉ ngơi chút nào. 7 Đừng để Ngài an nghỉ cho đến chừng nào đã lập lại Giê-ru-sa-lem và dùng nó làm sự ngợi khen trong cả đất!”. (Ê-sai 62: 6–7)


Biên tập bởi Mục Vụ Do Thái Lời Sự Sống Việt Nam


bottom of page