Tìm kiếm

Người Do Thái không từ chối Chúa Giê su


Tất cả chúng ta đều biết Chúa Giêsu đã than khóc Jerusalem, nguyền rủa Ca-bê-na-um vì sự thờ ơ của nó như thế nào Ngài đã bị đuổi ra khỏi quê hương Na-xa-rét và bị yêu cầu rời khỏi Giê-ra-sê.


Từ ngày đầu tiên, những kẻ cai trị tôn giáo Israel đã bị Ngài lên án. Họ căm ghét sự chữa lành của Ngài vào ngày Sa-bát. Họ bực bội vì các môn đệ của Ngài không phải lúc nào cũng thực hiện các nghi thức rửa tay trước khi ăn. Hầu hết tất cả họ đều ghen tị với sự nổi tiếng của Chúa Giêsu. Và họ không thể chịu được việc dân tộc của họ quay về với Ngài.


Hơn nữa, Chúa Giê-su ghét hành vi của những kẻ học giả, người Pha-ri-si và Sa-đu-sê. Ngài đã lên án sự tư lợi danh tiếng và quyền lực, chủ ý muốn được người khác tôn trọng và ngưỡng mộ của họ. Ngài nhìn thấy họ tự cao tự đại và tham vọng giữ quyền lực và vị trí trong tay. Ngài ghê tởm sự ham mê tiền bạc, sự cướp bóc người nghèo trong dân tộc Do Thái và sự coi thường sự công bình và tình yêu đích thực của Thiên Chúa của những người đó.


Nhưng chúng ta có bao giờ nghĩ rằng bao nhiêu công dân Do Thái ở Israel đã yêu và theo Ngài trong ba năm ngắn ngủi mà Ngài thi hành chức vụ tại Israel, chữa lành bệnh tật và rao giảng về sự ăn năn tội lỗi?


Phúc Âm cho chúng ta biết, ngay khi Chúa Giêsu bắt đầu chức vụ, Ngài đã lập tức bị hàng ngàn người Do Thái bao vây theo nghĩa đen. Tân Ước ghi lại một vài sự kiện đã xảy ra trong khi đám đông lắng nghe, chứng kiến và đi theo Ngài.

Họ đến từ mọi miền của Israel và đi bộ nhiều ngày để được gặp Ngài. Rõ ràng, rất nhiều người đang đói khát thuộc linh từ nơi Chúa.


Khi Chúa giảng dạy và chữa lành, đám đông đã tăng trưởng thuộc linh và trở nên các môn đồ của Chúa Giê su, cùng đoàn dân rất đông từ Giu-đê, thành Jerusalem và vùng duyên hải Ty-rơ, Si-đôn đều tìm cách chạm vào Ngài (Lu-ca 6: 17,19)


Làm thế nào chúng ta có thể hình dung cảm giác của những người nghèo và những kẻ tuyệt vọng trong số những người Do Thái muốn nghe tiếng Ngài, nhưng không thể đến gần để làm điều đó khi không có micrô, loa hoặc thính phòng? Tuy nhiên, nhiều người vẫn tiếp tục đến. Họ đã nhìn thấy những người bệnh được chữa lành và họ nói, "Không có thứ gì như thế này được tìm thấy ở Israel." (Mác 9:33)


Vì đám đông, những người đàn ông có đức tin đã trèo lên một mái nhà của ai đó, dỡ nó ra và dòng giường người bại xuống.

Vì đám đông lớn, Chúa Giêsu lên thuyền và dạy dân trên bờ để nhiều người có thể nghe thấy tiếng của Ngài.

Và thế là đám đông tiếp tục, sự chữa lành và giáo lý đã kéo họ đến với Chúa: "Đám đông đến với Ngài, vô số người kinh ngạc trước sự chữa lành và phép lạ mà Chúa thực hiện", và họ tôn vinh Thiên Chúa của Israel ".


Nhưng những đám đông này lớn đến mức nào? Một trong hai lần chúng tôi được cho một con số thực tế, có vô số người theo Chúa Jesus suốt ba ngày ở một nơi hoang vắng - không có thức ăn. Chắc chắn, sau đó, đám đông này sẽ nhỏ hơn. Tuy nhiên, chúng tôi được biết rằng có 4.000 người - bất cứ nơi nào từ 8-12.000 người theo Chúa Jesus.


Đôi khi, Chúa Giêsu đã cố gắng thoát khỏi đám đông để được ở bên chính Ngài, nhưng muôn hình vạn trạng sẽ không cho phép Ngài. Họ theo Ngài khắp nơi. Vào một dịp nọ, các môn đệ của Ngài khuyên Chúa Giê-xu gửi một đoàn người về nhà. Một lần nữa, họ ở một nơi hoang vắng không có thức ăn. Có bao nhiêu người trong đám đông mà chính Chúa Giêsu cho ăn? Hồ sơ cho biết 5.000 cộng với phụ nữ và trẻ em - có thể từ 10.000 - 15.000.


Luca nói rằng "Hàng ngàn người trong số họ tập hợp lại với nhau, họ đang bước đi cùng nhau." 12: 1 Một lần khác, khi Chúa Giê-xu đến đất liền bằng thuyền, "Đoàn dân đông đến rước Ngài vì tất cả đều trông đợi Ngài". Lu-ca 8:40


Hãy tưởng tượng, chờ đợi một nhà thuyết giáo hoặc nhà tiên tri xuất hiện, không biết khi nào anh ta sẽ đến - không có McDonalds, không có phòng tắm công cộng, không có khách sạn và nhà nghỉ. Không có đài phun nước, không có thời gian nghỉ có lương. Không có gì.


CHÚA GIÊSU YÊU NHỮNG ĐOÀN DÂN NÀY

Khi Chúa Giê-su đối mặt với những đám đông khổng lồ, tuyệt vọng này, lòng trắc ẩn sẽ tràn đầy trong Ngài, bởi vì Ngài biết rằng những người này "đau khổ và chán nản, giống như những con chiên không có người chăn." Họ không có dẫn dắt thuộc linh thực sự. Đó chính là sự đáp ứng với điều Chúa đã nói, "Mùa gặt thì thật trúng, nhưng con gặt thì thiếu"


"Nhiều người Do Thái đến thăm Mari, thấy điều Đức Chúa Giê-su làm thì tin Ngài" (Giăng 11:45) Thật ra, rất nhiều Giu-đa đã trở thành tín đồ của Ngài đến nỗi các linh mục trưởng và người Pha-ri-si "triệu tập một hội đồng, và nói: 'Chúng ta đang làm gì? Nếu chúng ta cứ tiếp tục như thế, mọi người sẽ tin vào Ngài. " Giăng 11: 47-48


Trong số những người dân Israel đó có các nhà lãnh đạo tôn giáo đã chấp nhận Chúa Jesus. Giống như Giai- rút, một viên quan giáo đường Do Thái ở Ca-bê-na-um, người đã nhận lại con gái của mình từ ngôi mộ. Giống như Ni cô đem ở Jerusalem, người đến vào ban đêm để hỏi làm thế nào để được tái sinh.


Sau đó, có những người khác tin, nhưng không hành động, giống như ngày nay bất cứ nơi nào Tin Mừng được rao giảng: "Tuy nhiên, có nhiều trong hàng lãnh đạo tin Ngài, nhưng vì người Pha-ri-si họ không dám xưng nhận Ngài, sợ bị đuổi khỏi nhà hội. Vì họ quý chuộc vinh quang của loài người hơn là vinh quang của Đức Chúa Trời " (Giăng 12: 42-43)


Khi chức vụ của Chúa Giêsu gần làm trọn, Chúa Giêsu rời Ga li lê để đến Giu đê và vượt sông Jordan. Một lần nữa, đám đông lớn theo Ngài. Đám đông khiến người mù ở Giê-ri-cô tự hỏi chuyện gì đang xảy ra. Khi nghe, anh ta lập tức kêu lên: "Con của David [tức là Đấng cứu thế] thương xót tôi". Đám đông khiến một người đàn ông tên Xa-chê, trèo lên một cái cây để xem Người này là ai.


MỌI NGƯỜI YÊU THÍCH CHÚA GIÊSU

Khi đến gần Jerusalem, Chúa Jesus ở tại những ngôi nhà Do Thái khác nhau ở Bethany. Ở mọi nơi Chúa Giê su đã đi, có những người Do Thái yêu mến Ngài.


"Và khi vô số người theo Chúa Giê-xu lên Giê-ru-sa-lem, rất nhiều người trong dân chúng trải áo mình trên đường, một số khác chặt cành cây và rải trên đường. Đoàn người, kẻ đi trước, người đi sau đều hô vang:

“Hô-sa-na Con của Đa-vít;

Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến!

Hô-sa-na trên nơi chí cao"

( Ma-thi-ơ 21: 8-9)


Gọi Ngài là Con của Đa-vít có nghĩa là họ gọi Ngài là Đấng Mê-si, Người thừa kế ngai của Đa-vít.

Kinh thánh nói rằng khi Chúa Giêsu vào Jerusalem lần cuối cùng, thành đã bị khuấy động khi nhiều người nói với mọi người: "Đây là nhà tiên tri Jesus đến từ Na-xa-rét ở Ga li lê".


Khi Chúa Giêsu tiếp tục rao giảng và giảng dạy, nhiều người ở lại với Ngài - trong Đền thờ và mọi nơi Ngài đến. Các thầy tế lễ, các thầy thông giáo và những lãnh đạo trong dân chúng đã tìm cách làm nhục Ngài bằng một số câu hỏi tâm linh để Ngài không thể trả lời. "Nhưng họ không biết phải làm thế nào, vì tất cả dân chúng đều say mê nghe Ngài." (Lu-ca 19: 47-48)

Chúa Giêsu đã mạnh mẽ cảnh báo cho mọi người về sự tham nhũng và đạo đức giả của những người cầm quyền tôn giáo này. Cuối cùng, họ đã quyết tâm loại bỏ Chúa Giê su là người sẽ đe dọa họ.


Nhưng họ đã có một vấn đề. "Khi họ tìm cách bắt Ngài, họ sợ đám đông, vì họ đã giữ Ngài là tiên tri". (Ma -thi- ơ 22:15)


"Bấy giờ các thầy tế lễ, các trưởng lão trong dân nhóm lại để cùng bàn mưu kế bắt và giết Chúa Giê-su. Tuy nhiên họ nói: "Không nên ra tay trong dịp lễ, kẻo gây náo động trong dân chúng." (Ma-thi-ơ 26: 3 - 4)

Nguồn: CBN News