Tìm kiếm

Nhà trọ trong câu chuyện ngụ ngôn người Sa-ma-ri nhân lành - Ai là "người lân cận" của chúng ta?



Câu nguyện ngụ ngôn về người Sa-ma-ri nhân lành được chép trong sách Lu ca 10:25-37 là câu chuyện được trích dẫn nhiều nhất cho lòng thương xót vượt qua mọi rào cản. Câu chuyện kể về “một người từ thành Giê-ru-sa-lem xuống thành Giê-ri-cô, lâm vào tay kẻ cướp, nó giựt lột hết, đánh cho mình mẩy bị thương rồi đi, để người đó nửa sống nửa chết.” Người này “gặp một thầy tế lễ …một người Lê-vi cũng đến nơi, lại gần, thấy, rồi đi qua khỏi.”

“Song có một người Sa-ma-ri đi đường, đến gần người đó, ngó thấy thì động lòng thương; bèn áp lại, lấy dầu và rượu xức chỗ bị thương, rồi rịt lại; đoạn, cho cỡi con vật mình đem đến nhà quán, mà săn sóc cho. Đến bữa sau, lấy hai đơ-ni-ê đưa cho chủ quán, dặn rằng: Hãy săn sóc người nầy, nếu tốn hơn nữa, khi tôi trở về sẽ trả.”

Qua câu chuyện này Chúa đã dạy một bài học rất quan trọng về khái niệm “người lân cận”. Kinh Thánh chép Chúa hỏi thầy dạy luật rằng “Trong ba người đó, ngươi tưởng ai là lân cận với kẻ bị cướp? Thầy dạy luật thưa rằng: Ấy là người đã lấy lòng thương xót đãi người. Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hãy đi, làm theo như vậy.” Mặc dù NHÀ TRỌ trong câu chuyện về người Sa-ma-ri nhân lành này chỉ tồn tại trong một câu chuyện ngụ ngôn, nhưng tại Do Thái có một địa điểm cũng rất phù hợp với chuyện ngụ ngôn mà Chúa đã kể. Địa điểm này đã được những người Cơ Đốc Giáo vào những thế kỷ đầu xây dựng lên để gây dựng đức tin của những người hành hương. Nhà trọ “người Sa-ma-ri nhân lành” này ngày nay nằm ngay bên cạnh con đường có thật đi từ Giê-ru-sa-lem đến Giê-ri-cô y như dụ ngôn của Chúa Jesus về một người “lâm vào tay kẻ cướp, nó giựt lột hết, đánh cho mình mẩy bị thương rồi đi, để người đó nửa sống nửa chết.” (Lu-ca 10:25 -37).


Vào thế kỷ thứ 6, người ta đã xây dựng tại đây một tu viện Byzantine cách Jerusalem 18km. Tu viện này có chỗ ở dành cho người hành hương nằm trên địa điểm mà người ta tin rằng đây là nhà trọ của những người lỡ đường vào trước thời Chúa Jesus. Địa điểm này cũng kỳ lạ vì con đường đi đến đây, các du khách thường xuyên bị cướp bóc vì vậy mà quân Thập tự chinh đã thành lập một pháo đài trên ngọn đồi gần đó để bảo vệ những người hành hương chống lại bọn cướp. Vào thời kỳ đầu, tu viện có nơi đồn trú của tiểu đoàn quân Ottoman và sau đó được sử dụng như một đồn cảnh sát trong thế kỷ 20. Vào năm 2009, Israel đã xây dựng một bảo tàng trên địa điểm này. Đây là bảo tàng lớn nhất thế giới về tranh khảm ghép bao gồm cả trong nhà và ngoài trời. Bảo tàng có những bức tranh ghép từ giáo đường Do Thái, Samaritan, từ nhà thờ Thiên chúa giáo tại Israel, Bờ Tây và Gaza. Một số tranh ghép có niên đại từ thế kỷ thứ 4 SCN. Nơi này cũng có trưng bày những phát hiện từ cuộc khai quật khảo cổ học trong khu vực. Trong số đó có đồ gốm, tiền xu và quan tài đá từ thế kỷ 1 trước Công nguyên, và bục giảng chạm khắc, hộp đựng thánh tích và bàn ăn từ thời Byzantine.


Phần còn lại của tu viện đã được xây dựng lại như một nơi thờ phượng với một bàn thờ nhưng không có thánh giá hoặc biểu tượng Cơ đốc giáo nào có thể nhìn thấy được. Chúa Jêsus hẳn đã quen thuộc với con đường này và Chúa thường đi bộ trên đoạn đường từ Ga-li-lê đến Giê-ru-sa-lem dọc theo Thung lũng Jordan. Trên con đường này có Núi Ôliu và Núi Scopus đã cho du khách từ Jericho cái nhìn đầu tiên về Jerusalem. Địa hình sa mạc đầy đá xung quanh nhà trọ của câu chuyện “dụ ngôn về người Sa-ma-ri nhân lành” là nơi khét tiếng với những tên cướp. Tên địa phương của khu vực này là Ma'ale Adummim nghĩa là “đi lên của những tảng đá đỏ”. Tên này xuất phát từ những mảng đá vôi nhuộm màu đỏ bởi oxit sắt, trong khu vực cũng như gợi ý về những cuộc đột kích đẫm máu của bọn cướp. Con đường này trên thực tế là con đường thường xuyên của khoảng 12.000 thầy tế lễ gốc Giê-ri-cô và người Lê-vi khi họ được gọi để phục vụ trong đền thờ vào thời kỳ đền thờ. Vì vậy nơi này rất hạn chế với người đến từ Sa-ma-ri nơi bị người Do Thái coi thường. Chúa Giê-su đã chọn một anh hùng không có khả năng xảy ra, một người Sa-ma-ri người có thù hằn với người Do Thái - để chứng minh rằng việc yêu thương người lân cận đòi hỏi phải mở rộng định nghĩa về “người lân cận” theo đó người lân cận của chúng ta có thể bao gồm cả kẻ thù.

Biên tập bởi Mục Vụ Do Thái Lời Sự Sống Việt Nam

https://www.mucvudothai.org/

https://www.facebook.com/mucvudothai/

#mucvudothai #hoithanhloisusongvietnam #nguoisamrinhanlanh #người_sa_ma_ri_nhân_lành #yeunguoilancan