top of page

QUẦN ÁO DO THÁI – KHÔNG CHỈ LÀ TRANG PHỤC MÀ CÒN LÀ BẢN SẮC ĐỨC TIN

  • 1 thg 6
  • 6 phút đọc

 

Trong mọi nền văn hóa, quần áo không đơn thuần chỉ là phương tiện che chở cơ thể. Trang phục còn phản ánh bản sắc, địa vị xã hội, niềm tin tôn giáo và những giá trị mà một cộng đồng theo đuổi. Đối với dân tộc Do Thái, điều này càng trở nên rõ ràng hơn. Trải qua hàng ngàn năm lịch sử, từ thời Kinh Thánh cho đến ngày nay, quần áo luôn giữ một vị trí đặc biệt trong đời sống người Do Thái. Nó không chỉ thể hiện căn tính dân tộc mà còn phản ánh mối quan hệ của họ với Đức Chúa Trời, với cộng đồng và với thế giới xung quanh.

 

Các giáo sĩ Do Thái cổ đại từng dạy rằng một trong những lý do khiến dân Israel xứng đáng được giải cứu khỏi ách nô lệ Ai Cập là vì họ đã không từ bỏ bản sắc của mình. Dù sống giữa một nền văn hóa ngoại bang hùng mạnh, họ vẫn giữ tên gọi, ngôn ngữ và cách ăn mặc riêng biệt. Điều đó cho thấy trang phục không chỉ là vấn đề bên ngoài mà còn là biểu hiện của lòng trung thành với căn tính mà Đức Chúa Trời đã ban cho dân Ngài.

 

Ngày nay, khi nhắc đến trang phục Do Thái, nhiều người thường nghĩ đến những người đàn ông đội mũ nhỏ trên đầu, mặc áo khoác đen dài hoặc những phụ nữ che tóc sau khi kết hôn. Tuy nhiên, thực tế đa dạng hơn rất nhiều. Phần lớn người Do Thái hiện đại ăn mặc tương tự như những người khác trong xã hội nơi họ sinh sống. Tuy nhiên, trong các cộng đồng Chính Thống giáo và đặc biệt là các cộng đồng Hasidic, trang phục truyền thống vẫn được duy trì như một phần quan trọng của đời sống đức tin.

 

Một trong những dấu hiệu dễ nhận biết nhất của đàn ông Do Thái là chiếc mũ nhỏ gọi là Kippah hay Yarmulke. Chiếc mũ này được đội trên đỉnh đầu như một lời nhắc nhở rằng luôn có Đức Chúa Trời ở trên con người. Đối với nhiều người Do Thái Chính Thống, việc che đầu không chỉ diễn ra trong lúc cầu nguyện mà trong suốt cả ngày như một biểu tượng của sự kính sợ Thiên Chúa.

 

 

Ngoài Kippah, nhiều người đàn ông Do Thái còn đội những chiếc mũ đen truyền thống hoặc Shtreimel, một loại mũ lông lớn thường được các nhóm Hasidic sử dụng trong ngày Sa-bát và các dịp lễ trọng. Trang phục của nhiều cộng đồng Hasidic ngày nay vẫn mang dáng dấp của giới quý tộc Ba Lan và Đông Âu thế kỷ XVIII, thời kỳ phong trào Hasidic bắt đầu phát triển.

 

Một đặc điểm quan trọng khác là Tzitzit, những tua rua được gắn vào bốn góc của một loại áo đặc biệt theo mạng lệnh trong Kinh Thánh. Nhiều người Do Thái mặc chiếc áo này bên trong quần áo thường ngày. Đôi khi các tua rua được để lộ ra ngoài, đôi khi được giấu bên trong áo. Dù nhìn thấy hay không, chúng vẫn đóng vai trò như một lời nhắc nhở liên tục về các điều răn của Đức Chúa Trời.

 

Đối với phụ nữ Do Thái Chính Thống giáo, vấn đề trang phục thường gắn liền với khái niệm Tzniut, tức là sự khiêm nhường và kín đáo. Vì vậy, nhiều phụ nữ lựa chọn mặc váy hoặc đầm thay vì quần dài. Họ thường mặc quần áo che phủ phần lớn cơ thể, mặc dù mức độ kín đáo có thể khác nhau tùy từng cộng đồng. Trong nhiều nhóm Chính Thống giáo, sau khi kết hôn, người phụ nữ sẽ che tóc bằng khăn, mũ hoặc tóc giả (sheitel). Đây không chỉ là một truyền thống văn hóa mà còn được xem là dấu hiệu của sự trang trọng trong hôn nhân và đời sống đức tin.

 

Khi quay trở lại Kinh Thánh, chúng ta nhận thấy rằng Torah thực ra không nói quá nhiều về thời trang hay kiểu dáng quần áo. Tuy nhiên, những gì được đề cập đều mang ý nghĩa thuộc linh sâu sắc. Torah cấm pha trộn len và vải lanh trong cùng một trang phục, điều được gọi là Shatnez (Lê-vi Ký 19:19). Luật này thường được xem như một phần trong những điều răn nhấn mạnh việc tôn trọng các ranh giới mà Đức Chúa Trời đã thiết lập trong sự sáng tạo.

 

Torah cũng cấm đàn ông mặc quần áo của phụ nữ và ngược lại (Phục truyền Luật lệ Ký 22:5), đồng thời truyền lệnh cho dân Israel đeo các tua rua Tzitzit trên áo bốn góc của mình (Dân Số Ký 15:37-41). Mục đích của những tua rua này là để người Do Thái nhớ đến các điều răn của Đức Chúa Trời và sống trong sự vâng phục Ngài.

 

Điều đáng chú ý là trong khi Torah không đưa ra nhiều quy định cho người dân bình thường, Kinh Thánh lại dành nhiều chương để mô tả y phục của các thầy tế lễ, đặc biệt là Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm. Sách Xuất Ê-díp-tô Ký chương 28 mô tả rất chi tiết các loại y phục linh thiêng được sử dụng trong Đền Tạm và sau này là Đền Thờ Giê-ru-sa-lem. Những bộ y phục ấy được trang trí bằng vàng, chỉ xanh, tím, đỏ điều và những viên đá quý mang tên mười hai chi phái Israel.

 

Tuy nhiên, có một điều rất đặc biệt. Vào ngày lễ trọng đại nhất trong năm là Yom Kippur (Ngày Chuộc Tội), khi Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm bước vào Nơi Chí Thánh, ông không mặc bộ lễ phục huy hoàng ấy. Thay vào đó, ông chỉ mặc một bộ áo vải gai trắng đơn sơ (Lê-vi Ký 16:4). Điều này dạy rằng trước sự hiện diện của Đức Chúa Trời, điều quan trọng nhất không phải là vẻ bề ngoài, địa vị hay vinh quang của con người, mà là sự khiêm nhường và tinh sạch của tấm lòng.

 

Màu trắng từ đó trở thành biểu tượng của sự thanh sạch trong truyền thống Do Thái. Ngược lại, màu đen thường gắn liền với sự đau buồn và tang chế. Ngày nay, trong nghi thức tang lễ Do Thái, người thân thường thực hiện nghi thức xé áo như dấu hiệu của sự đau buồn sâu sắc, một phong tục đã xuất hiện từ thời Kinh Thánh.

Trong suốt thời kỳ lưu đày và phân tán giữa các dân tộc, trang phục Do Thái tiếp tục thay đổi dưới ảnh hưởng của các nền văn hóa địa phương. Người Do Thái tại Tây Ban Nha, Bắc Phi, Ba Tư, Yemen hay Đông Âu đều phát triển những phong cách ăn mặc riêng. Đôi khi họ tự nguyện giữ trang phục khác biệt để bảo tồn bản sắc dân tộc. Trong những thời kỳ khác, chính quyền địa phương lại buộc người Do Thái phải mặc những trang phục hoặc đeo những dấu hiệu riêng để phân biệt họ với cộng đồng xung quanh.

 

Chính trong hoàn cảnh đó, quần áo trở thành một phần của câu chuyện sinh tồn của dân tộc Do Thái. Nó phản ánh cuộc đấu tranh không ngừng giữa việc hội nhập với xã hội và việc bảo tồn căn tính mà Đức Chúa Trời đã giao phó cho họ.

 

Tuy nhiên, bất kể kiểu dáng hay thời đại nào, thông điệp sâu xa nhất của trang phục Do Thái vẫn không thay đổi. Quần áo không phải là mục đích cuối cùng. Chúng chỉ là phương tiện nhắc nhở con người về những giá trị thuộc linh bên trong. Các giáo sĩ Do Thái nhiều lần cảnh báo chống lại sự phô trương, xa hoa hoặc việc sử dụng trang phục để tìm kiếm sự chú ý. Thay vào đó, họ nhấn mạnh đến sự khiêm nhường, phẩm giá và lòng kính sợ Đức Chúa Trời.

 

Đó cũng là lý do người Do Thái từ lâu đã có truyền thống mặc những bộ quần áo đẹp nhất trong ngày Sa-bát và các kỳ lễ trọng. Không phải để khoe khoang, mà để bày tỏ sự tôn trọng đối với ngày thánh mà Đức Chúa Trời đã biệt riêng.

 

Nhìn từ góc độ thuộc linh, quần áo Do Thái nhắc nhở chúng ta rằng đời sống đức tin không chỉ nằm trong những điều chúng ta tin mà còn thể hiện qua cách chúng ta sống. Trang phục có thể thay đổi theo thời gian và văn hóa, nhưng tấm lòng kính sợ Đức Chúa Trời, sự khiêm nhường và lòng trung thành với Ngài mới là điều thực sự làm nên vẻ đẹp của một con người trước mặt Đức Chúa Trời.

 

Có lẽ đó chính là bài học lớn nhất mà lịch sử trang phục Do Thái để lại cho chúng ta: điều quan trọng không phải là chúng ta mặc gì, mà là chúng ta thuộc về ai và đời sống của chúng ta phản ánh điều gì về Đức Chúa Trời mà chúng ta thờ phượng.

 

Mục vụ Do Thái.

 

 

Bình luận


Mục vụ Do Thái

Mục vụ Do Thái là một mục vụ chính thức của Hội thánh Lời Sự Sống Việt Nam. Chúng tôi tin rằng dân tộc Do Thái là tuyển dân của Đức Chúa Trời và mọi cơ đốc nhân đều có phần trách nhiệm cầu nguyện và giúp đỡ họ

Đăng ký nhận bản tin

  • Facebook - Black Circle
  • YouTube - Black Circle
  • Twitter - Black Circle

© 2020 Mục vụ Do Thái của Hội thánh Lời Sự Sống Việt Nam |  Điều khoản sử dụng  |   Chính sách riêng tư

bottom of page