Tìm kiếm

RÊ-PHI-ĐIM – NƠI MÔI SE ĐẬP VÀO ĐÁ ĐỂ CÓ NƯỚC CHO DÂN SỰ - NƠI GIÔ-SUÊ CHIẾN THẮNG DÂN A-MA-LÉC.

Đã cập nhật: 24 thg 5



Hôm nay, thứ ba, ngày 24 tháng 5 năm 2022 nhằm ngày 23 tháng Iyar, năm 5782 theo lịch Do Thái Giáo. Theo truyền thống thì vào ngày 23 tháng Iyar, năm 1313 TCN dân Y-sơ-ra-ên đến Rê-phi-đim (Rephidim), 38 ngày sau khi họ rời Ai Cập. Rephidim là vùng đất sa mạc, không có nước và tại đây.


Đức Chúa Trời đã đưa dân Y-sơ-ra-ên đi qua Biển Đỏ một cách an toàn sau khi giải thoát họ khỏi ách nô lệ ở Ai Cập. Ngài đã cung cấp nước sạch, tinh khiết cho họ tại Suối nước Elim ( Dân số ký 15:27 ) . Chúa đã ban Manna một cách thần kỳ cho họ ăn khi họ hành trình về phía Núi Sinai và xa hơn nữa ( Dân số ký 16 ), nhưng sau đó, họ “cắm trại tại Rephidim, và không có nước cho dân chúng. để uống ”(Xuất 17: 1). Và đoàn dân đã sẵn sàng để giết Môi-se. Cho đến khi Môi-se tách tảng đá ra và nước chảy ra từ nó. Dấu mốc này trong lịch sử của Y-sơ-ra-ên được trích dẫn lại nhiều lần trong suốt thánh thư. Một trong những phân đoạn như vậy là Ê-sai 48:21, nói rằng, “Khi Ngài dẫn họ đi ngang qua sa mạc thì họ không khát, vì Ngài đã khiến nước từ vầng đá chảy ra cho họ; đập bể vầng đá, thì nước văng ra.”




“Rephidim” trong tiếng Do Thái là רְפִידִם có thể có nghĩa là hỗ trợ, ở lại, nghĩ ngơi hay là yên nghĩ. Xuất ê-díp tô ký 17 và 18 ghi lại những diễn biến tại Rephidim vào chính ngày hôm nay khi “Dân sự bèn kiếm cớ cãi lộn cùng Môi-se mà rằng: Hãy cho chúng tôi nước uống.” Họ phàn nàn: “Sao người khiến chúng tôi ra xứ Ê-díp-tô, hầu cho chúng tôi, con và các bầy súc vật phải chịu chết khát thế nầy?” (17: 3). Đức Chúa Trời hướng dẫn Môi-se đập vào tảng đá. Ngài đã làm vậy, và nước chảy ra (17: 6). Vì thái độ của dân chúng, Moses đã đặt tên cho nơi này là Massah ( Ma-sa ) và Meribah ( Mê-ri-ba ), có nghĩa là “bằng chứng, thử thách” và “xung đột” (17: 7). Môi-se nhiều lần nhắc đến sự việc này để nhắc nhở dân chúng về sự thành tín của Đức Chúa Trời và sự bất trung của họ (Dân số Ký 20:13, 24; 27:14; Phục-truyền Luật-lệ Ký 6:16; 9:22; 32:51; 33: . Tác giả của Thi thiên 81 cũng nhắc lại địa điểm cổ xưa này và ý nghĩa của nó (câu 7).


Massah dường như gợi ý rằng dân Y-sơ-ra-ên đang đòi hỏi một dấu hiệu, cũng như những người Pha-ri-si sau này yêu cầu Chúa Jesus phải chỉ cho họ một dấu hiệu, một yêu cầu mà Chúa Jesus đã đáp ứng bằng cách gọi họ là “Dòng dõi hung ác gian dâm nầy xin một dấu lạ”. (Ma-thi-ơ 12:39) Dân Y-sơ-ra-ên chắc chắn có được những gì họ yêu cầu!


Meribah dường như ám chỉ cuộc xung đột giữa dân sự và Môi-se, nhưng dân Y-sơ-ra-ên gặp một vấn đề lớn hơn nhiều: người A-ma-léc.


A-ma-léc chính là cháu của anh trai của Gia cốp là Ê-sau. Hàng trăm năm trước khi Môi-se dẫn dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi Ai Cập, Ê-sau đã kết hôn với một số phụ nữ quê ở Ca-na-an làm mẹ ông phật ý (Sáng-thế Ký 27:46), và người A-ma-léc đã trở thành cái gai bên cạnh Y-sơ-ra-ên trong nhiều thế kỷ sau đó, tại Rephidim:

Kinh Thánh cho biết ngay sau khi dân sự uống được nước thì “dân A-ma-léc đến khêu chiến cùng Y-sơ-ra-ên tại Rê-phi-đim.”. Dân Y-sơ-ra-ên bởi sự dẫn dắt của Giô-suê đã chiến đấu và chiến thắng theo cách rất quyền năng. Khi Môi-se “cầm gậy của Đức Giê-hô-va” trong tay giơ lên thì dân sự chiến thắng, khi hạ xuống thì dân sự Chúa thua trận. Cây gậy này đã từng làm các phép lạ trước Pa-ra-ôn, từng làm cho Biển đỏ phải rẽ ra làm đôi, trước đó chính cây gậy này đập vào hòn đá để có nước cho dân sự uống. Kinh thánh cho biết bởi sự giúp đỡ của A-rôn và Hu-rơ, tay của Môi se với cây gậy quyền năng đã giơ lên cho đến chừng Giô-suê chiến thắng dân A-ma-léc. Tại đây, danh xưng Giê-hô-va Ni-si “Giê-hô-va cờ xí của tôi”; đã được bày tỏ cho dân sự Ngài. Câu chuyện này được chép trong Xuất ê díp tô ký 17 đã gây cảm hứng cho nhiều thế hệ người tin Chúa. Có thể nói, chỉ sau khi nhận nước từ Đức Chúa Trời thì dân sự Chúa mới chiến thắng được dân A-ma-léc, vậy nên chỉ khi chúng ta nhận được nước hằng sống từ Đấng Christ tức là nước từ hòn đá góc nhà thì chúng ta mới có thể chiến thắng được kẻ thù thuộc linh đang tiến đánh chúng ta ( I Giăng 5:4). Kinh thánh trong I Cô-rinh-tô 10:4 có chép “và uống một thứ uống thiêng liêng; vì họ uống nơi một hòn đá thiêng liêng theo mình và đá ấy tức là Đấng Christ.” Đây là nguồn nước mà “Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Phàm ai uống nước nầy vẫn còn khát mãi; nhưng uống nước ta sẽ cho, thì chẳng hề khát nữa. Nước ta cho sẽ thành một mạch nước trong người đó văng ra cho đến sự sống đời đời.” (Giăng 4:13)


Có lý do để tin rằng chuyến thăm của Giê-trô, cha vợ của Môi-se, được ghi lại trong Xuất Ê-díp-tô Ký 18, cũng diễn ra tại Rephidim. Xuất Ê-díp-tô Ký 19: 2 ghi lại việc quốc gia này rời khỏi Rephidim. Nó không bao giờ được nhắc đến nữa trong Kinh thánh.


Dân Số Ký 33: 13-15 xác định vị trí của Rephidim trên hành trình từ Alush ( A-lúc ) đến Rê-phi-đim trong đồng vắng Sinai. Có ba nơi mà người ta tin đó là Rê-phi-đim của ngày nay theo như trong Kinh Thánh. Một đề xuất đặt Rephidim ở Wadi Feiran , gần đường giao nhau của nó với Wadi esh-Sheikh . Khi rời Rephidim, người Israel tiến vào đồng vắng Sinai , có thể hành quân qua các đèo Wadi Solaf và Wadi esh-Sheikh, tụ điểm tại lối vào đồng bằng er-Rahah (Sinai Wilderness), dài ba km và rộng khoảng tám trăm mét. Wadi Feiran là một ốc đảo, điều này sẽ giải thích trận chiến với người A-ma-léc bằng cách tranh giành quyền kiểm soát nguồn nước. Một địa điểm khác được đề xuất cho Rephidim là ở tây bắc Ả Rập Xê Út gần thị trấn al-Bad , thành phố cổ Midian .



Một nơi khác được xác định là Rephidim là Wadi Refayid ở tây nam Sinai. Một số nhà nghiên cứu cho rằng núi Sinai không phải ở bán đảo Sinai, mà ở Midian, là Ả Rập Saudi ngày nay, và sau đó đặt Rephidim cũng ở đây. Jabal Maqla đã là chủ đề của một số cuộc khám phá kể từ đầu những năm 1980. Về phía tây bắc của ngọn núi này là một đồng bằng rộng lớn và nơi có có một tảng đá chẻ lớn cao chót vót được cho là có dấu hiệu xói mòn do nước. Người ta tin tảng đá chẻ ra làm đôi này là bởi Môi-se khi ông đập gậy vào đây. Trong khu vực, cũng có những dòng chữ được cho là tiếng Do Thái, một số ghi "Amalekite đã chết."


Tại Re-phi-đim dân sự đã kinh nghiệm được đức tin và sự cầu nguyện cần đi đôi với nhau tại Rê-phi-đim. Không phải chỉ giơ tay lên thôi, song giống như Môi-se nắm cây gậy là nắm giữ lời hứa của Đức Chúa Trời thì chiến thắng hay là lời cầu nguyện của chúng ta sẽ được đáp lời.


Chúng ta có thể học được từ những sự kiện này là Đức Chúa Trời đã cứu dân Ngài bằng nước từ một tảng đá, và thông qua một người cầu thay với đôi tay dang rộng (với một người đàn ông ở hai bên, giống như Aaron và Hur đứng ở hai bên. Những cánh tay dang rộng của Môi-se): những bài học tiêu biểu để chỉ cho dân sự của Ngài thấy Nước Hằng Sống từ Tảng đá của Đấng Christ, Đấng mà thân thể đã bị bẻ ra vì chúng ta, và những cánh tay dang rộng trên thập tự giá thể hiện tình yêu thương vĩ đại nhất mà bất cứ ai có thể biết.



Ngày nay, một trong ba nơi mà người ta tin là Rê-pha-đim chính là địa danh Wadi Refayid ở tây nam núi Sinai, tại đây có một vùng nước trong xanh ngay giữa Sa mạc. Nơi này là phần màu mỡ nhất với một khu rừng cọ trải dài hàng dặm dọc theo thung lũng với những cây cao, duyên dáng cho bóng mát. Wadi Refayid được bao quanh bởi những ngọn núi đá dốc đứng đã làm tăng thêm vẻ đẹp của cảnh quan. Tại đây trên mỗi ngọn núi và sườn núi là những ngôi nhà, nhà thờ và những bức tường đổ nát, đây là những di tích của thành phố tu viện cổ Paran. Khu vực này bên dưới bức tường đá đối diện là một dòng suối chảy róc rách, mát, trong và sảng khoái.


Người ta có thể không xác định được nguồn nước này có phải chảy ra từ hòn đá mà Môi se đã đập năm xưa hay không nhưng tại đây chúng ta có thể nhớ đến phép lạ mà Môi se đã từng làm và đó cũng là hình bóng về Chúa Jesus trong thời kỳ sau.


Biên tập bởi Mục Vụ Do Thái Lời Sự Sống Việt Nam.


#mục_vụ_do_thái #hội_thánh_lời_sự_sống_việt_nam #Rê_phi_đim #Môi_se #Môi_se_đập_vào_hòn_đá