Tìm kiếm

THIÊN ĐƯỜNG, THẾ GIỚI SẼ ĐẾN, VƯỜN ĐỊA ĐÀNG VÀ ĐỊA NGỤC TRONG TRUYỀN THỐNG CỦA NGƯỜI DO THÁI.



Giống như các truyền thống tâm linh khác, Do Thái giáo đưa ra một loạt quan điểm về thế giới bên kia , bao gồm một số điểm tương đồng với các khái niệm về thiên đường và địa ngục quen thuộc với chúng ta từ các giáo lý phổ biến của phương Tây (tức là Cơ đốc giáo ). Trong khi trong tư tưởng Do Thái truyền thống, các chủ đề về thiên đường và địa ngục được đối xử rộng rãi, hầu hết các nhà tư tưởng Do Thái hiện đại đã tránh xa chủ đề này, thích làm theo mô hình Kinh thánh, tập trung vào cuộc sống trên trái đất.


Trong Kinh Thánh một số tài liệu tham khảo trong Kinh thánh về một nơi được gọi là Sheol thường được áp dụng với chữ “về với tổ phụ” . Sheol được mô tả là một vùng "tối và sâu", "Hố" và "Vùng đất của sự lãng quên", nơi con người đi xuống sau khi chết. Đây cũng là tiền đề cho những ý tưởng về địa ngục dưới lòng đất của người Do Thái và Cơ đốc giáo sau này. Các sách như Truyền đạo và Gióp, nhấn mạnh rằng tất cả những người chết đều phải xuống Sheol, dù thiện hay ác, giàu hay nghèo, nô lệ hay người tự do ( Gióp 3:11-19 ).


THẾ GIỚI SẼ ĐẾN VÀ VƯỜN ĐỊA ĐÀNG


Các giáo sĩ Do Thái sử dụng thuật ngữ Olam Ha-Ba để chỉ thế giới bên kia giống như thiên đàng cũng như thời đại thiên sai hoặc thời đại phục sinh, và thường rất khó để biết cái nào đang được đề cập đến. Khi mà Talmud nói về Olam Ha-Ba liên quan đến thế giới bên kia, Olam Ha-Ba thường sử dụng thay thế cho thuật ngữ Gan Eden ( “Vườn Địa Đàng”), đề cập đến một cõi thiên đàng nơi các linh hồn cư trú sau khi chết thể xác.


Việc sử dụng thuật ngữ Gan Eden ( “Vườn Địa Đàng”), để mô tả “thiên đường” gợi ý rằng các giáo sĩ Do Thái quan niệm thế giới bên kia như một sự trở lại cuộc sống hạnh phúc của Adam và Eve trong Vườn Địa đàng trước khi “sụp đổ”. Thông thường, người ta tin rằng trong Gan Eden ( “Vườn Địa Đàng”), linh hồn con người tồn tại trong trạng thái rời rạc cho đến thời điểm cơ thể sống lại trong thời kỳ của Đấng Mê-si .



GEHINNOM ( HI-NÔM ) : ĐỊA NGỤC CỦA NGƯỜI DO THÁI


Các nhà hiền triết nói rằng chỉ có những linh hồn thực sự công bình mới trực tiếp đến Vườn Địa Đàng. Người bình thường đi đến một nơi trừng phạt và / hoặc thanh tẩy, thường được gọi là Gehinnom .


Tên này được lấy từ một thung lũng ( Gei Hinnom) ngay phía nam Jerusalem, từng được sử dụng để hiến tế trẻ em bởi các quốc gia ngoại giáo của Canaan (II Các Vua 23:10). Một số coi Gehinnom là nơi tra tấn và trừng phạt, lửa và diêm sinh. Những người khác tưởng tượng nó ít khắc nghiệt hơn, như một nơi mà một người xem xét các hành động trong cuộc sống của mình và ăn năn về những hành vi sai trái trong quá khứ.


Bản án của linh hồn trong Gehinnom thường được giới hạn trong khoảng thời gian 12 tháng thanh trừng trước khi nó diễn ra ở Olam Ha-Ba (xem: Mishnah Eduyot 2:10và Shabbat 33b). 12 tháng hạn này được phản ánh trong chu kỳ để tang kéo dài một năm và việc cầu nguyện Kaddish (lễ cầu nguyện tưởng nhớ người chết).

Truyền thống Do Thái có nhiều ý kiến khác nhau về các chủ đề thiên đàng và địa ngục. Và các nhà tư tưởng Do Thái hiện đại thường né tránh chủ đề này. Tuy nhiên, sự gia tăng quan tâm đến thuyết thần bí trong vài thập kỷ qua đã thúc đẩy một cuộc thảo luận mới về thế giới bên kia. Với những mô tả phong phú về thế giới bên kia trong truyền thống Do Thái cổ điển, chúng ta phải đặt câu hỏi rằng hình ảnh đó tác động như thế nào đến quan điểm của chúng ta về thiên đường và địa ngục cũng như vận mệnh của linh hồn con người.


Nguồn : Do Thái học


Biên tập bởi Mục Vụ Do Thái Lời Sự Sống Việt Nam.


#mucvudothai #hoithanhloisusongvietnam #thiên_đường_địa_ngục