top of page
Tìm kiếm

TRUYỀN THỐNG DO THÁI - CẦU NGUYỆN CỦA NGƯỜI DO THÁI LÀ GÌ ?



Cầu nguyện với người Do Thái là có thể xảy ra bất cứ lúc nào trong ngày. Cúi đầu xuống, người Do Thái thì thầm một lời cầu nguyện ngắn với Đức Chúa Trời . Trong những lúc khổ sở và đau đớn, hoặc ngay cả khi gặp tình trạng khó khăn tạm thời, người Do Thái lại hướng về Đấng Tạo Hóa và xin Ngài giúp đỡ.


Đây là lời cầu nguyện ở dạng tinh túy nhất của nó. Kinh Torah hướng dẫn chúng ta tìm đến với Chúa khi gặp khó khăn; từ ngữ chính xác là không quan trọng—điều quan trọng duy nhất là thông cáo này xuất phát từ trái tim.


Ở mức độ rất cơ bản, lời cầu nguyện thể hiện niềm tin của người Do Thái vào Đức Chúa Trời. Sự công nhận của họ rằng họ phụ thuộc vào lòng nhân từ của Ngài, và rằng, với tư cách là Đấng kiểm soát tất cả, Ngài có khả năng giải thoát họ ra khỏi khó khăn. Và như vậy, trong lúc cần thiết—dù nhu cầu đó có vẻ tầm thường đến đâu—chúng ta tìm đến người mà chúng ta biết có thể giúp đỡ.

Kinh Torah gọi lời cầu nguyện là “sự phục vụ của trái tim”, một hành động tràn ngập tình yêu và sự tôn kính. Cầu nguyện là cách mà một đứa trẻ đến gần cha mẹ yêu thương của mình. Tuy nhiên, người Do Thái còn giải thích ý tưởng cầu nguyện không chỉ là một phương tiện để trình bày nhu cầu của chúng ta trước Chúa. Cầu nguyện là phương tiện chính của chúng ta để kết nối ý thức của chúng ta với thần thánh, một hòn đảo trong thời gian khi linh hồn của chúng ta được giải phóng, tự do bay lên những đỉnh cao thiên đường. Lời cầu nguyện như vậy để lại một tác động tinh luyện không thể xóa nhòa trong cả ngày.



LỊCH SỬ CỦA SỰ CẦU NGUYỆN.


Ban đầu, mitzvah ( điều răn ) để cầu nguyện không bao gồm bất kỳ thời gian cụ thể nào, cũng như không có văn bản xác định. Mỗi cá nhân chọn từ ngữ của riêng mình để nói với Đấng Tạo Hóa. Tuy nhiên, có một hình thức cầu nguyện tiêu chuẩn: ca ngợi CHúa, tiếp theo là cầu xin Ngài ban cho mọi nhu cầu của mình, tiếp theo là bày tỏ lòng biết ơn đối với tất cả những gì Chúa đã làm cho chúng ta—cả tập thể và cá nhân.


Sau khi Đền Thánh ở Giê-ru- sa-lem bị phá hủy vào năm 423 TCN, người Do Thái bị lưu đày sang Ba-by-lôn trong bảy mươi năm. Phần lớn thế hệ mới sinh ra ở Diaspora ( bên ngoài Đất Thánh ) đều không thông thạo tiếng Do Thái—tiếng “Thánh Ngôn”. Trên thực tế, nhiều người nói một ngôn ngữ bị hỏng—sự kết hợp giữa tiếng Ba-by-lôn, tiếng Ba Tư, tiếng Hy Lạp, v.v.—khiến họ không thể viết lời cầu nguyện của mình một cách chính xác.

Để giải quyết vấn đề này, Ê-xơ-ra —cùng với Những người đàn ông của Đại hội đồng , gồm 120 nhà tiên tri và nhà hiền triết ( Tòa Công Luận )—đã thiết lập một văn bản tiêu chuẩn để cầu nguyện bằng tiếng Hê-bơ-rơ. Họ cũng thiết lập ba thời điểm để cầu nguyện hàng ngày: sáng, chiều và tối.

Ba lời cầu nguyện (lời cầu nguyện thứ tư được thêm vào sau những lời cầu nguyện buổi sáng vào ngày Shabbat và các ngày lễ của người Do Thái) xoay quanh Amidah , một loạt mười chín lời chúc phúc. Những lời cầu nguyện buổi sáng và buổi tối cũng bao gồm Shema , theo điều răn thì nó thường được đọc vào buổi sáng và buổi tối. Thi thiên được chọn , phước lành và lời cầu nguyện hoàn thành bức tranh.


Đến thế kỷ thứ 2 sau Công nguyên, những lời cầu nguyện mà người Do Thái có ngày nay đã được hình thành. Tất cả điều này là bổ sung cho những lời cầu nguyện và cuộc trò chuyện chân thành, cá nhân mà người Do Thái được khuyến khích liên tục bắt đầu với Chúa


CẦU NGUYỆN CHUNG VỚI NHAU


Mặc dù người ta có thể cầu nguyện mọi lúc mọi nơi (miễn là đó là một địa điểm thích hợp để trao đổi với Đấng Tạo Hóa), ​​truyền thống Do Thái khuyến khích việc cầu nguyện chung.


Lý do có hai phần:


a) Địa điểm được chỉ định để cầu nguyện là địa điểm mà G-d dễ dàng tiếp cận hơn—trên thực tế, một giáo đường Do Thái được coi là bản sao thu nhỏ của Đền Thánh ở Jerusalem, nơi có sự hiện diện của Chúa.


b) Tham gia với những người khác mang lại cho mỗi cá nhân sức mạnh của cộng đồng, và mạnh mẽ hơn trong lời cầu nguyện.


Biên tập bởi Mục vụ Do Thái Lời Sự Sống Việt Nam.


Kommentarer


bottom of page