Tìm kiếm

CÂU CHUYỆN NGƯỜI ĐÀN BÀ GÓA DÂNG MỘT ĐỒNG XU VÀ THÙNG DÂNG HIẾN CỦA NGƯỜI DO THÁI TẠI HỘI ĐƯỜNG.




Mác 12 : 41-44 có chép : Đức Chúa Jêsus ngồi đối ngang cái rương đựng tiền dâng, coi dân chúng bỏ tiền vào thể nào. Có lắm người giàu bỏ nhiều tiền; cũng có một mụ góa nghèo kia đến bỏ hai đồng tiền ăn một phần tư xu. Ngài bèn kêu môn đồ mà phán rằng: Quả thật, ta nói cùng các ngươi, mụ góa nghèo nầy đã bỏ tiền vào rương nhiều hơn hết thảy những người đã bỏ vào. Vì mọi kẻ khác lấy của dư mình bỏ vào, còn mụ nầy nghèo cực lắm, đã bỏ hết của mình có, là hết của có để nuôi mình.


Câu chuyện dâng hiến của người đàn bà góa này là câu chuyện nổi tiếng trong Kinh Thánh, chiếc “rương đựng tiền dâng” trong câu chuyện đó cũng là câu chuyện thật trong đền thờ vào thời kỳ Chúa Jesus.


Trong truyền thống của Do Thái thì rương đựng tiền dâng hay hộp “công chính” không hoàn toàn cũ. Nhưng nguồn gốc của nó rất đáng trân trọng, có từ thời Kinh Thánh. Trong thời kỳ Ngôi đền đầu tiên ở Giê-ru-sa-lem , chúng ta tìm thấy chiếc hộp “công chính” nguyên mẫu: “Thầy tế lễ Giê-hô-gia-đa bèn lấy một cái rương, xoi lỗ trên nắp, rồi để gần bàn thờ, về phía bên hữu cửa vào đền thờ Đức Giê-hô-va. Những thầy tế lễ canh giữ cửa đền thờ đều đem để trong rương ấy hết thảy bạc mà người ta đem dâng trong đền thờ Đức Giê-hô-va. 10 Khi thấy có nhiều tiền trong rương, thơ ký của vua, và thầy tế lễ thượng phẩm bèn đi lên lấy bạc có trong đền thờ của Đức Giê-hô-va ra, mà đếm, và đem cất.” II Các vua 12 : 9-10


Trong phần lớn lịch sử của người Do Thái, những chiếc hộp từ thiện là những thứ cồng kềnh được gắn vĩnh viễn trong giáo đường Do Thái. Nhiều giáo đường sẽ có một hộp từ thiện với các phần riêng biệt (và các khe để đặt tiền) cho tất cả các tổ chức cộng đồng. Bên cạnh việc duy trì giáo đường Do Thái, mọi cộng đồng Do Thái sẽ có các nhóm đặc biệt của mình để thu thập và phân bổ quỹ cho hoạt động hiếu khách, hỗ trợ các cô dâu nghèo, giúp đỡ người bệnh, giúp đỡ người nghèo, giúp người nghèo học Kinh Thánh , cho vay không lãi suất và các mục đích chính đáng khác.


Bên cạnh việc quyên góp trực tiếp cho những người ăn xin giơ tay ra (Kinh Torah cấm người do thái để họ về tay không), mọi người, kể cả những người nghèo nhất, sẽ thường xuyên đặt tiền xu vào những chiếc hộp này. Thời điểm đặc biệt thích hợp cho việc này là trước khi cầu nguyện (được đề cập trong Talmud ), khi kết thúc lời cầu nguyện, trước khi thực hiện các điều răn khác nhau, và trước khi bắt đầu Shabbat và Ngày lễ - đặc biệt là phụ nữ trước khi thắp nến Shabbat và Ngày lễ.

Vào khoảng cuối thế kỷ 18, phong tục trở nên phổ biến là giữ những chiếc hộp từ thiện nhỏ trong mỗi gia đình. Vào thời điểm đó, một nhóm lớn người Chassidim đã đến sống ở vùng đất Israel , dành thời gian của họ để học kinh Torah và cầu nguyện trong sự linh thiêng cao cả của Thánh địa. Chassidim còn lại đảm nhận việc hỗ trợ họ, mỗi gia đình sẽ thường xuyên quyên góp số tiền được phân bổ của mình.


Người Do Thái cho rằng vì Đền thờ của họ hiện đã bị phá hủy, không có bàn thờ để giúp chuộc lỗi cho những hành vi sai trái của họ cho nên bàn ở nhà họ thay cho bàn thờ và cũng có thể giúp chuộc lỗi khi họ làm từ thiện bằng cách cho đi trước mỗi bữa ăn. Truyền thống để hộp từ thiện ở một nơi dễ thấy trong nhà là phù hợp nhất với khái niệm chung về từ thiện, điều này nên được thực hành liên tục.

Đó là vào đầu những năm 1970, khi có một số vụ tấn công khủng bố kinh hoàng nhằm vào đàn ông, phụ nữ và đặc biệt là trẻ em Israel. Lubavitcher Rebbe , Rabbi Menachem M. Schneerson , quan tâm sâu sắc đến sự an toàn và phúc lợi về thể chất và tinh thần của mọi người Do Thái ở khắp mọi nơi, đã kêu gọi người Do Thái trên khắp thế giới tăng cường tuân thủ một số giới luật mà các Hiền nhân của chúng ta đã nói với chúng ta rằng chúng có khả năng bảo vệ thể chất.


Một trong những giới luật mà các Ra-bi Do Thái kêu gọi mọi người tăng cường là tzingakah , làm từ thiện. Talmud của người Do Thái cho rằng công đức của việc bố thí cho những người bất hạnh có khả năng bảo vệ chúng ta khỏi bị tổn hại và kéo dài cuộc sống của chúng ta. Công đức của việc thiện phủ lên tấm áo bảo hộ không chỉ cho người bố thí mà còn cho tất cả.


Việc từ thiện có thể được so sánh với một chiếc mũ bảo hiểm. Mặc dù mũ bảo hiểm không đảm bảo cho người đội hoàn toàn không gặp rủi ro, nhưng nó làm tăng đáng kể cơ hội được bảo vệ, cứu sống anh ta trong hầu hết các trường hợp.Người Do Thái thường biến ngôi nhà của họ thành "Ngôi nhà học hỏi kinh Torah, cầu nguyện và bác ái" - ba "trụ cột mà thế giới dựa vào đó".


Người Do Thái dạy dỗ trẻ em của họ biến phòng của chúng, hoặc phần phòng chúng sử dụng, thành một "thánh địa nhỏ" đặc biệt, bằng cách cất giữ ở đó cuốn sách cầu nguyện, Kinh Thánh Torah và hộp từ thiện của riêng chúng. Tại căn phòng của trẻ em Do Thái có những chiếc hộp từ thiện được thiết kế đặc biệt hấp dẫn có khoảng trống trên đó để viết tên tiếng Do Thái của từng đứa trẻ (và chức danh và/hoặc họ), và đầu tiên là dòng chữ tiếng Do Thái “Đất và muôn vật trên đất, Thế gian và những kẻ ở trong đó, đều thuộc về Đức Giê-hô-va.” ( Thi thiên 24 :1 ). Mỗi ngày, trẻ em Do Thái được dạy nên dành một chút thời gian ở đó, đọc một lời cầu nguyện hoặc chúc phúc, học một số kinh Torah và đặt một đồng xu vào hộp từ thiện.


Và đây cũng là lý do mà người Do Thái luôn là một dân tộc vượt lên trên hết thảy dân tộc khác. Vì vậy mà “Đức Chúa Jêsus có phán rằng: Ban cho thì có phước hơn là nhận lãnh.” Công vụ 20:35


Biên tập bởi Mục Vụ Do Thái Lời Sự Sống Việt Nam


#mucvudothai

#hoithanhloisusongvietnam

#từ_thiện