Tìm kiếm

DANH TÍNH VÀ VỊ TRÍ CỦA BỐN CON SÔNG TRONG SÁNG THẾ KÝ VÀ VỊ TRÍ CỦA VƯỜN Ê-ĐEN THUỞ XƯA.



Sáng thế ký 2:10 –14 chép “Một con sông từ Ê-đen chảy ra đặng tưới vườn; rồi từ đó chia ra làm bốn ngả. Tên ngả thứ nhứt là Bi-sôn ( Pishon ); ngả đó chảy quanh xứ Ha-vi-la, là nơi có vàng. Vàng xứ nầy rất cao; đó lại có nhũ hương và bích ngọc. Tên sông thứ nhì là Ghi-hôn ( Gichon ), chảy quanh xứ Cu-sơ. Tên sông thứ ba là Hi-đê-ke ( Chidekel ), chảy về phía đông bờ cõi A-si-ri. Còn sông thứ tư là sông Ơ-phơ-rát ( Perat )”


Giống như câu chuyện về sự sáng tạo trong Kinh Thánh , câu chuyện về bốn dòng sông này là câu chuyện thú vị nhiều người muốn biết. Câu hỏi được đặt ra là bốn con sông này ở đâu ?


Đã có nhiều tranh luận trong suốt nhiều thời đại về danh tính chính xác của chúng. Nếu đọc qua phân đoạn Kinh Thánh trên có thể thấy cả 4 con sông này, dường như đều chảy từ cùng một nguồn, Vườn Địa Đàng.

Hãy bắt đầu với hai con sông có thể xác định rõ ràng về vị trí cũng như danh tính của chúng là con sông thứ ba và thứ tư.


SÔNG HI-ĐÊ-KE


Sông thứ ba là Hi-đê-ke ( Chidekel ); đó là dòng chảy về phía đông của A-si-ri ( Ashur ). Đây là dòng sông được nhiều người thừa nhận ngày nay đó chính là Tigris, chảy từ đông nam Thổ Nhĩ Kỳ qua Iraq, và cuối cùng đổ ra Vịnh Ba Tư. Dòng sông này được tiên tri Đa-ni-ên mô tả trong Đa-ni-ên 10: 4 khi ông đứng trên bờ sông Hi-đê-ke nhìn thấy khải tượng khi ông sống lưu vong ở Babylonia. Rõ ràng, sông Hi-đê-ke nằm trong khu vực của Babylonia cổ đại, tức là Iraq ngày nay.

Yonatan ben Uziel , một nhà hiền triết sống trong thời kỳ Đền thờ thứ hai , đã dịch từ Chidekel thành Diglas từ tiếng Aramaic . Thậm chí ngày nay, Tigris được gọi là Dicle trong tiếng Thổ Nhĩ Kỳ và Dijla trong tiếng Ả Rập. Theo nhận dạng này, vị trí được mô tả trong câu, Ashur, ám chỉ Assyria cổ đại , tập trung quanh thượng nguồn sông Tigris.


SÔNG Ơ-PHƠ-RÁT.


Sông Ơ-phơ-rát ( Perat ) được xác định là sông Euphrates, chảy gần như song song với sông Tigris. Cùng với nhau, hai con sông này đã xác định một phần lớn của Lưỡi liềm màu mỡ, cái nôi của nền văn minh thời cổ đại. Tên “Euphrates” là phiên bản tiếng Hy Lạp của tiếng Ba Tư Cổ Ufrātu và tiếng Akkadian Purattu , và thậm chí ngày nay sông còn được gọi là al-Furāt trong tiếng Ả Rập.


Sông Euphrates sau được đề cập trong lời hứa của Đức Chúa Trời như là mốc biên giới Đất Hứa mà Chúa ban cho ông trong Sáng Thế Ký 15:18 “Ngày đó, Đức Giê-hô-va lập giao ước cùng Áp-ram, mà phán rằng: Ta cho dòng dõi ngươi xứ nầy, từ sông Ê-díp-tô” Giải thích trong Kinh Thánh “Sông này là sông “Nil” ở tại xứ Ê-díp-tô”. Đúng như lời Chúa hứa, chi phái Ru-bên của Israel đã có lúc sống đến tận bờ sông Euphrates! ( I Sử-ký 5: 9 ).


SÔNG BI-SÔN


Chúng ta không có nhiều chi tiết rõ ràng về sông Bi-sôn ( Pishon ) nhưng Kinh Thánh miêu tả “ngả đó chảy quanh xứ Ha-vi-la, là nơi có vàng. Vàng xứ nầy rất cao; đó lại có nhũ hương và bích ngọc.”


Rashi , nhà bình luận Kinh thánh hàng đầu, xác định Pishon là sông Nile. Ông giải thích, từ Pishon có hàm ý phun ra và tràn ra, và tượng trưng cho sông Nile, con sông sẽ tràn và tưới cho vùng đất Ai Cập. Ngoài ra, từ Pishon được kết hợp với từ pishtan , lanh trong tiếng Do Thái , một liên quan đến ngành công nghiệp lanh của Ai Cập cổ đại, được tưới bởi sông Nile.


Theo quan điểm này, khu vực được gọi là Havilah ám chỉ một nơi nào đó dọc theo khu vực sông Nile, có lẽ là Ai Cập hoặc Sudan. Người Ai Cập được biết là đã khai thác vàng và đá quý từ thời tiền triều đại, đặc biệt là ở khu vực được biết đến từ thời cổ đại là Nubia, miền nam Ai Cập ngày nay và Sudan.

Các nhà bình luận khác nhận định Pishon là sông Hằng, chảy qua Ấn Độ và Bangladesh, đổ vào Vịnh Bengal. Quan điểm này rất phù hợp với bản dịch của Yonatan ben Uziel, người đã dịch vùng Havilah thành tiếng Hindki , một bản dịch tiếng A-ram cho Ấn Độ. Điều thú vị là Josephus tin rằng nó ám chỉ sông Indus, cũng chảy qua Ấn Độ, mà một số nối với thành phố Havelian ngày nay nằm trên thượng nguồn sông Indus, giữa Kashmir và Pakistan.


SÔNG GHI-HÔN


Tên của con sông thứ hai là Ghi-hôn ( Gichon ); Kinh Thánh mô tả là dòng sông “chảy quanh xứ Cu-sơ ( Cush )”. Vùng đất Cush thường được liên kết với Ethiopia, do đó sông Ghi-hôn được hiểu là để chỉ sông Nile xanh. Sông Nile Xanh bắt đầu ở Hồ Tana ở Ethiopia và gặp sông Nile Trắng ở Khartoum, Sudan, nơi chúng cùng nhau tạo thành một con sông chảy đến Ai Cập. R. David Kimchi, một nhà bình luận Kinh thánh thế kỷ 12, giải thích rằng cái tên Gichon có nghĩa là “phân kỳ”, tượng trưng cho nhiều nhánh sông phân tách ra khỏi sông Nile Xanh ở Ethiopia.


VƯỜN ĐỊA ĐÀNG NẰM Ở ĐÂU?


Nếu bốn con sông này đều chảy ra từ Vườn Địa Đàng, thì việc xác định vị trí của 4 con sông sẽ cho chúng ta một số manh mối về nơi ở của Khu vườn. Tuy nhiên, vấn đề là không có vị trí trung tâm mà từ đó cả bốn con sông này đều chảy qua. Sông Euphrates và sông Tigris nằm ở khu vực đông bắc, trong khi hai sông Nile ở phía tây nam.


Mặc dù không thể xác định được vị trí chính xác của Vườn Địa Đàng, nhưng chúng ta có thể suy ra rằng nó nằm ở đâu đó trong khu vực này, giữa sông Nile và sông Euphrates. Một số nguồn còn cho rằng vị trí của Khu vườn là chính xác 32 độ về phía nam của Jerusalem . Thực tế là Khu vườn không thể được phát hiện trong thế giới của chúng ta không có nghĩa là nó không chiếm không gian vật lý; nó tồn tại trên một bình diện thực tại cao hơn và do đó không thể phát hiện được bằng các giác quan thông thường của chúng ta.

Có ý kiến cho rằng từ tiếng Do Thái có nghĩa là “chia ra,” יפרד trong Sáng Thế Ký cũng có thể được hiểu là “bị mất hoặc mất tích”. Theo cách tiếp cận này, sông có thể đã chìm xuống đất ở lối ra của Vườn Địa Đàng, và sau đó xuất hiện trở lại tại bốn địa điểm khác nhau. Câu bây giờ là, " Một con sông từ Ê-đen chảy ra đặng tưới vườn; rồi từ đó (chìm vào lòng đất, và xuất hiện trở lại) chia ra làm bốn ngả.”


Người ta cũng chỉ ra rằng bốn con sông được gọi là bốn đầu chứ không phải bốn nhánh , điều này có thể ngụ ý rằng chúng không phải là bốn nhánh của cùng một con sông, mà là bốn đầu sông riêng biệt.


Chúng ta có thể chưa xác định chính xác vị trí của vườn Ê-đen như Ê-đen trong tiếng Do Thái có nghĩa là “vui sướng và khoái lạc,”. Nhưng nguồn gốc cuối cùng của tất cả các niềm vui và niềm vui: chính là Đức Chúa Trời. Nguyện xin chính Chúa sẽ là sự vui mừng của tất cả mọi người.


Biên tập bởi Mục Vụ Do Thái Lời Sự Sống Việt Nam


#mucvudothai #hoithanhloisusongvietnam #songtrongsachsangtheky.