NGÀY NAY TRONG LỊCH SỬ - NGÀY MÀ 12 ĐIỆP VIÊN ĐƯỢC CỬ ĐI DO THÁM XỨ.
- 6 ngày trước
- 5 phút đọc

Ngày 29 tháng Sivan trong truyền thống Do Thái Giáo chính là ngày mà các điệp viên đã được cử đi do thám xứ thánh.
Dưới đây là một số các thông tin của chuyến do thám này trong truyền thống của người Do Thái.
1. Sự thất bại của các điệp viên.
Câu chuyện về 10 thám tử mang về những báo cáo đáng sợ về Đất Hứa và khiến dân chúng hoảng sợ tạo nên phần lớn phần Torah của Shelach, ( Dân số ký 13-14) và được kể lại ngắn gọn trong Phục truyền luật lệ ký 1. Trong tiếng Do Thái, họ được gọi là meraglim (trinh sát).
2. Người dân yêu cầu các điệp viên và Moses (và Chúa ) đã đồng ý
Có vẻ như đó là bước tiếp theo tự nhiên. Đã hơn một năm kể từ khi người Israel rời khỏi Ai Cập. Họ đã nhận được Torah tại Sinai, xây dựng Đền tạm và đã sẵn sàng bước vào Đất Hứa. Nhưng họ lo lắng về những gì họ có thể phải đối mặt. Vì vậy, họ đã hỏi Moses liệu họ có thể cử các trinh sát mang về thông tin giúp họ chinh phục Đất Hứa hay không. Chúa ( miễn cưỡng) đã chấp thuận.
3. Có 12 thám tử cho 12 bộ tộc
Tên Torah của 12 điệp viên—được mô tả là “những người đàn ông xuất sắc, những người đứng đầu con cái Israel ” Dân số 13:3 —và họ đại diện cho ai trong số 13 bộ tộc. Chỉ có Levi , người không có một phần đất, không được đại diện.
4. Moses đã đổi tên Joshua
Đại diện cho bộ tộc Ephraim là đệ tử và người kế vị cuối cùng của Moses, Joshua . Cho đến thời điểm đó, ông được biết đến với cái tên Hoshea , cùng một từ tiếng Do Thái với Joshua ( Yehoshua ), nhưng không có chữ yud . Moses đã thêm yud vào tên của Hoshea , đổi ý nghĩa của nó thành “Chúa sẽ cứu bạn” Dân số 13:16 trước nhiệm vụ trinh sát. Sức mạnh tâm linh được tăng cường thêm được thể hiện trong tên mới của anh ấy sẽ giúp ích rất nhiều cho anh ấy trong thời điểm khó khăn phía trước.
5. Các điệp viên bị người khổng lồ khiếp sợ
Các điệp viên đã dành 40 ngày để trinh sát Vùng đất, nơi họ phát hiện ra rằng cư dân ở đây cực kỳ đông đảo, “hậu duệ của những người khổng lồ”, Dân số 13:22 khiến họ vô cùng sợ hãi. Sau này họ nói rằng họ cảm thấy như châu chấu khi có mặt họ. Dân số 13: 33
6. Caleb đi đường vòng
Giữa hành trình của các thám tử, chúng ta đọc được: “…và anh ta đã đến Hếp-rôn.” Dân số 13:22 “Anh ấy” là ai? Truyền thống của người Do Thái cho biết rằng chính Caleb, đại diện của bộ tộc Judah , là người cảm thấy rằng các đồng nghiệp của mình đang trở nên cáu kỉnh. Caleb đã đi cầu nguyện tại Hang Machpelah , cầu xin Chúa ban cho anh ta sức mạnh để đứng lên chống lại những người đồng đội chán nản của mình. Nhiều năm sau, chính thành phố này được trao cho Caleb và con cháu ông.
7. Họ mang về trái cây khổng lồ
Theo chỉ dẫn của Moses, các thám tử đã lấy mẫu trái cây từ Đất. Một chùm nho lớn đến nỗi phải có tám người mới khiêng được. Hai người nữa mang theo một quả lựu và một quả sung, khiến Joshua và Caleb (những người lo ngại rằng trái cây này sẽ được dùng để miêu tả Thánh địa là một nơi bất thường) không mang theo gì cả.
8. Điệp viên mang đến một báo cáo sợ hãi.
Họ nói: “Chúng tôi đã đến vùng đất mà bạn đã phái chúng tôi đến,” và nó tràn ngập sữa và mật ong… nhưng dân cư ở đó rất mạnh mẽ, các thành phố của họ kiên cố và có những người khổng lồ trong số họ!” Dân số 13:27-28
9. Dân sự lằm bằm
Khi nghe những lời của các thám tử, dân sự đã nói “Vì cớ nào Đức Giê-hô-va dẫn chúng tôi vào xứ nầy đặng bị gươm mà ngã? Vợ và con nhỏ chúng tôi sẽ bị làm một miếng mồi. Về phần chúng tôi, há chẳng khá trở về xứ Ê-díp-tô hơn sao? 4Rồi dân-sự nói với nhau rằng: Chúng ta hãy lập lên một quan-trưởng, và trở về xứ Ê-díp-tô đi.”
Họ thậm chí còn đề nghị bổ nhiệm một người lãnh đạo mới - người sẽ đưa họ trở lại thời kỳ nô lệ quen thuộc ở Ai Cập. Dân số ký 14:4
10. Giô-suê và Ca-lép vẫn mạnh mẽ.
Khi chứng kiến cảnh tai họa xảy ra, “5Môi-se và A-rôn bèn sấp mình xuống trước mặt cả hội dân Y-sơ-ra-ên. 6Giô-suê, con trai của Nun, và Ca-lép, con trai của Giê-phu-nê, là hai người trong bọn đi do-thám xứ, bèn xé quần-áo mình. 7Hai người nói cùng cả hội dân Y-sơ-ra-ên rằng: Xứ mà chúng tôi đã đi khắp đặng do-thám thật là một xứ rất tốt; 8nếu Đức Giê-hô-va đẹp lòng cùng chúng ta, ắt sẽ đem chúng ta vào xứ nầy mà ban cho; ấy là một xứ đượm sữa và mật. 9Chỉ các ngươi chớ dấy loạn cùng Đức Giê-hô-va, và đừng sợ dân của xứ, vì dân đó sẽ là đồ nuôi chúng ta, bóng che-chở họ đã rút đi khỏi họ rồi, và Đức Giê-hô-va ở cùng ta. Chớ sợ chi.” Dân số ký 14:5-9
11. Mọi chuyện trở nên nguy hiểm
Dân chúng còn đi xa đến mức dọa ném đá Caleb và Joshua. Ngay sau đó, sự hiện diện của Chúa xuất hiện trong Đền tạm . Đức Chúa Trời bày tỏ sự bực tức của Ngài với quốc gia này và ý định tiêu diệt họ. Dân số ký 14:10
12. Môi-se cầu xin lòng thương xót
Môi-se biết phải làm gì. Đã một năm kể từ khi Chúa muốn tiêu diệt loài người sau tội lỗi của Con bê vàng . Vào thời điểm đó, Đức Chúa Trời đã dạy Môi-se công thức để có thể nhận được sự tha thứ của Đức Chúa Trời.
Bây giờ, một lần nữa, Môi-se cầu xin lòng thương xót, chỉ ra rằng nếu Đức Chúa Trời hủy diệt dân tộc ngay tại đó, các quốc gia sẽ lầm tưởng rằng Ngài không có quyền năng để đưa họ vào Đất Hứa( Dân số ký 14: 13-14.) Sau khi ông đưa ra công thức 13 Thuộc Tính của Lòng Thương Xót, Chúa đã đồng ý tha cho dân chúng. (Dân số ký14:18 - 20.)
13. Dân sự bị kết án lang thang trong 40 năm
Mặc dù Đức Chúa Trời đồng ý tha cho con cái Y-sơ-ra-ên nhưng rõ ràng là họ vẫn chưa sẵn sàng vào Đất. Đúng hơn, họ sẽ lang thang trên sa mạc trong 40 năm, một năm cho mỗi ngày trong chuyến thám hiểm thảm khốc của các điệp viên. (Dân số 14:33)
Chỉ khi phần lớn đàn ông trưởng thành chết trong sa mạc thì Caleb và Joshua mới nằm trong số ít người vào được Đất Hứa. (Dân số 14:30)
Mục vụ Do Thái.



Bình luận