top of page

CÂY TUYẾT TÙNG LI-BAN VÀ NGÔN NGỮ BỀN VỮNG CỦA KINH THÁNH.

  • 8 giờ trước
  • 6 phút đọc

 

Giữa những dãy núi phía bắc Li-băng, gần làng Bsharri ở độ cao khoảng 2.000 mét, có một rừng cây đã tồn tại lâu hơn mọi đế chế mà thế giới cổ đại từng dựng nên. Người ta gọi đó là Cedars of God – “Rừng Tuyết Tùng của Đức Chúa Trời.”. Trong các bản dịch Kinh Thánh thì gọi đây là các cây hương nam của Li-ban

 

Thân cây lớn đến mức một người trưởng thành dang rộng hai tay cũng không ôm xuể. Cành vươn ngang như mái vòm của một thánh đường cổ kính. Nhiều cây được ước tính hơn một ngàn năm tuổi; có cây có thể còn cổ xưa hơn thế. Chúng đã đứng đó khi người Phoenicia đóng tàu vượt Địa Trung Hải, khi Ai Cập xây kim tự tháp, khi đế quốc A-si-ri và Ba-by-lôn chinh phục các dân tộc, khi Ba Tư, Hy Lạp và La Mã thay nhau thống trị. Và khi Kinh Thánh đang được chép lại, những cây ấy đã là chứng nhân của nhiều thế hệ.

 

Loài cây ấy là Cedrus libani – Tuyết Tùng Li-băng. Trong Kinh Thánh, hình ảnh “cây bá hương Li-băng” xuất hiện hơn bảy mươi lần, có thể hơn một trăm lần nếu tính cả các ám chỉ. Không một loài cây nào khác được nhắc đến nhiều như vậy. Từ Thi Thiên của Đa-vít đến các khải tượng của Ê-xê-chi-ên, từ công trình đền thờ của Sa-lô-môn đến những lời tiên tri về sự kiêu ngạo của các đế quốc, cây tuyết tùng không chỉ là phông nền thiên nhiên – nó là một ngôn ngữ thần học sống động.

 

Một loài cây thách thức đất trời

 

Để hiểu vì sao cây tuyết tùng mang sức mạnh biểu tượng như vậy, cần hiểu chính bản thân nó. Tuyết tùng Li-băng có thể cao đến hơn 35 mét, tán rộng theo phương ngang, tạo nên bóng râm như cánh tay che chở. Gỗ có màu nâu đỏ, thớ mịn, tỏa mùi thơm đặc trưng – ngọt, nhựa cây, hơi cay nhẹ.

 

Điều khiến nó đặc biệt trong thế giới cổ đại là khả năng kháng mục rữa. Nhựa thơm dày đặc của nó xua đuổi côn trùng và làm chậm quá trình phân hủy. Những thanh gỗ tuyết tùng được khai quật tại các di chỉ Trung Đông, có niên đại hơn ba ngàn năm, vẫn còn giữ mùi hương. Vì thế, mọi nền văn minh đều khao khát loại gỗ này:

Người Ai Cập dùng nó đóng tàu và làm quan tài.

Người Phoenicia xây dựng hạm đội thương mại hùng mạnh bằng gỗ tuyết tùng.

Sử thi Gilgamesh của Lưỡng Hà kể về “rừng tuyết tùng thiêng” – nơi cư ngụ của thần linh.

 

Ẩn dưới lòng đất là hệ rễ đáng kinh ngạc: cứ mỗi 3 mét cây vươn lên, rễ có thể đâm sâu gấp ba lần xuống dưới, xuyên qua đá vôi bằng cách tiết ra chất làm tan đá. Rễ của tuyết tùng không chỉ bám vào đất – nó xuyên qua đá.

 

Không lạ khi Kinh Thánh dùng hình ảnh này cho đức tin bền vững.

 

Tiếng phán bẻ gãy cây bá hương

 

Thi Thiên 29:5 mô tả một cảnh tượng đầy uy nghi:

“Tiếng Đức Giê-hô-va bẻ gãy cây hương-nam:Phải, Đức Giê-hô-va bẻ gãy cây hương-nam Li-ban,”

 

Hãy suy nghĩ: cây mạnh nhất, đứng trên núi cao nhất, rễ xuyên qua đá – vậy mà chỉ tiếng phán của Đức Chúa Trời cũng đủ bẻ gãy. Đây không chỉ là hình ảnh hủy diệt, mà là lời kêu gọi thờ phượng. Nếu tiếng Ngài có thể làm rung chuyển điều vững chắc nhất trong tự nhiên, thì không điều gì vượt khỏi quyền năng Ngài.

 

Và điều an ủi là: Đấng có thể bẻ gãy tuyết tùng cũng chính là Đấng đã trồng nên chúng.

 

“Những cây của Đức Giê-hô-va”

 

Thi Thiên 104:16  nói:

“Cây cối của Đức Giê-hô-va được gội nhuần mưa móc, Tức cây bá hương tại Li-ban mà Ngài đã trồng.

 

Kinh Thánh không xem rừng núi là ngẫu nhiên hay vô chủ. Chúng là “những cây của Chúa.” Điều này đặt nền tảng cho thần học về môi trường: thiên nhiên không chỉ là tài nguyên, mà là công trình được Đức Chúa Trời chăm sóc. Hủy hoại nó không chỉ là thiếu trách nhiệm sinh thái, mà còn là xúc phạm Đấng Tạo Hóa.

 

Khi gỗ trở thành sự thờ phượng: Đền Thờ Sa-lô-môn

 

Câu chuyện nổi tiếng nhất liên quan đến tuyết tùng là việc xây Đền Thờ tại Giê-ru-sa-lem. Vua Sa-lô-môn đã gửi thư cho vua Hi-ram của Ty-rơ xin gỗ từ Li-băng. Hàng chục ngàn công nhân đốn cây, kéo xuống cảng Jaffa, rồi vận chuyển về Giê-ru-sa-lem.

 

Bên trong đền thờ, từ sàn đến trần đều ốp gỗ tuyết tùng, chạm khắc hoa trái, chê-ru-bim, hình ảnh vườn Ê-đen. Hương thơm của gỗ lan tỏa trong Nơi Chí Thánh.

 

Tại sao không dùng đá địa phương? Vì tuyết tùng tượng trưng cho sự bền vững và thánh khiết. Ngôi nhà dành cho Đức Chúa Trời phải được xây bằng vật liệu tốt nhất – thứ gỗ không dễ mục nát, như biểu tượng cho sự đời đời của Ngài.

 

Cây của người công bình – và cây của sự kiêu ngạo

 

Thi Thiên 92:12 viết:

“Người công chính sẽ mọc lên như cây kè, Và lớn lên như cây bá hương ở Li-ban.”

 

Đây là hình ảnh của sự tăng trưởng chậm rãi, sâu sắc và bền vững. Tuyết tùng không mọc nhanh rồi tàn lụi; nó cần hàng thập kỷ để đạt đến tầm vóc. Những mùa đông khắc nghiệt lại khiến rễ nó ăn sâu hơn.

Nhưng các tiên tri cũng dùng hình ảnh này theo chiều ngược lại. Trong Ê-xê-chi-ên 31, đế quốc A-si-ri được ví như cây tuyết tùng cao lớn, “ngọn chạm mây trời.” Và rồi nó bị chặt hạ vì kiêu ngạo.

 

Chiều cao không phải là vấn đề – rễ mới là vấn đề. Rễ cắm sâu trong Đức Chúa Trời đem lại sự sống. Rễ cắm sâu trong tự cao dẫn đến sụp đổ.

 

Chồi non Mê-si-a

 

Ê-xê-chi-ên 17:22–23 ghi lời Đức Chúa Trời:

“Chúa Giê-hô-va phán: ‘Chính Ta cũng sẽ lấy ngọn cây bá hương cao và Ta sẽ trồng. Ở nơi tận cùng những nhánh nó, Ta sẽ bẻ một chồi non và chính Ta sẽ trồng nó trên hòn núi cao chót vót. 23Thật, Ta sẽ trồng nó trên núi cao của Y-sơ-ra-ên; nó sẽ nứt nhánh, ra trái và sẽ trở nên cây bá hương xinh tốt. Mọi loài chim sẽ đến núp dưới nó và tất cả những giống có cánh sẽ núp dưới bóng các cành của nó.”

 

Hình ảnh chồi non yếu ớt được Đức Chúa Trời chọn và trồng lên, trở thành nơi chim trời trú ẩn, được nhiều Cơ Đốc nhân xem như lời tiên tri về Đấng Mê-si-a – điều nhỏ bé được chọn để trở nên nơi nương náu cho muôn dân.

 

Từ tài nguyên đến trách nhiệm bảo tồn

 

Qua hàng thiên niên kỷ, các đế quốc đã khai thác rừng Li-băng đến cạn kiệt. Đến thế kỷ II SCN, Hoàng đế La Mã Hadrian phải đặt các mốc đá ranh giới để bảo vệ những rừng còn sót lại – một trong những nỗ lực bảo tồn sớm nhất trong lịch sử.

 

Ngày nay, rừng Cedars of God tại Bsharri đã được UNESCO công nhận là Di sản Thế giới. Những cây còn lại là tàn tích của một rừng từng bao phủ cả dãy núi.

 

Bén rễ và đứng vững

Đứng dưới một cây tuyết tùng cổ thụ giữa mùa đông tuyết phủ, bạn hiểu vì sao Kinh Thánh chọn hình ảnh này. Cây không cúi đầu trước gió. Nó không xin lỗi vì chiều cao của mình. Nó đứng đó – vì rễ nó đã xuyên qua đá.

 

“Người công bình… sẽ lớn lên như cây bá hương ở Li-băng.”

 

Lời mời gọi vẫn còn đó: hãy bén rễ sâu hơn cơn bão có thể lay chuyển. Đừng nhầm lẫn chiều cao với sự an toàn – cao mà không sâu chỉ khiến cú ngã đau hơn. Nhưng nếu rễ bạn cắm sâu trong sự thành tín của Đức Chúa Trời, bạn sẽ trở nên như cây tuyết tùng: tăng trưởng chậm rãi, vững bền, và tồn tại lâu dài.

 

Cây tuyết tùng đã nói điều ấy qua nhiều thế kỷ. Kinh Thánh chỉ trao cho nó ngôn ngữ.

 

Mục vụ Do Thái

 

 

Bình luận


Mục vụ Do Thái

Mục vụ Do Thái là một mục vụ chính thức của Hội thánh Lời Sự Sống Việt Nam. Chúng tôi tin rằng dân tộc Do Thái là tuyển dân của Đức Chúa Trời và mọi cơ đốc nhân đều có phần trách nhiệm cầu nguyện và giúp đỡ họ

Đăng ký nhận bản tin

  • Facebook - Black Circle
  • YouTube - Black Circle
  • Twitter - Black Circle

© 2020 Mục vụ Do Thái của Hội thánh Lời Sự Sống Việt Nam |  Điều khoản sử dụng  |   Chính sách riêng tư

bottom of page