DẤU CHÂN TRONG BÙN LỘ RA SỰ THẬT
- Mục vụ Do Thái

- 2 ngày trước
- 4 phút đọc

Một lần nữa, đá lại kêu lên—và lần này, chúng để lại dấu chân.
Tại hồ Turkana, Kenya, các nhà khoa học đã phát hiện một loạt dấu chân người và dấu chân giống vượn được bảo tồn song song cạnh nhau trong lớp bùn đã hóa cứng, cùng với dấu tích của nhiều loài khác như chim lội nước, ngựa, các loài thú móng guốc (bovids) và nhiều động vật khác. Ngay lập tức, giới nghiên cứu đưa ra kết luận quen thuộc: hai “loài người cổ xưa” — Homo erectus và Paranthropus boisei — đã bước đi trên cùng một bờ hồ cổ cách đây khoảng 1,5 triệu năm.
Nhưng hãy dừng lại một chút. Dòng thời gian ấy có thật sự hợp lý không?Hay đây lại là một mảnh bằng chứng khác của Đại Hồng Thủy, đang bị các nhà tiến hóa học cố kéo giãn trên những niên đại tưởng tượng?
DẤU CHÂN NÓI GÌ VỚI CHÚNG TA?
Trước hết, mức độ bảo tồn của các dấu chân này thật đáng kinh ngạc. Ta có thể thấy rõ các ngón chân, độ dài sải bước, hình dạng bàn chân, tất cả được ghi lại chi tiết như thể bùn mới khô ngày hôm qua.
Hãy suy nghĩ thực tế:
Dấu chân trong bùn tự nhiên tồn tại được bao lâu trước khi gió, mưa và xói mòn xóa sạch chúng?→ Vài giờ, may ra vài ngày.
Để những dấu chân này được bảo tồn nguyên vẹn như vậy, chúng buộc phải bị chôn vùi gần như ngay lập tức dưới các lớp trầm tích dày. Nghe quen không?
Chính xác — đó là kịch bản của Đại Hồng Thủy toàn cầu được mô tả trong sách Sáng Thế Ký. Cơn lụt ấy đã chôn vùi hàng loạt cây cối, động vật và con người trong thời gian rất ngắn, tạo nên những “ảnh chụp khoảnh khắc” của sự sống trước khi bị hủy diệt. Những dấu chân này không phải là bằng chứng cho “tiến hóa chậm chạp”, mà là chứng tích của một thảm họa đột ngột.
ĐỒNG TỒN TẠI CÙNG LÚC, KHÔNG PHẢI TIẾN HÓA
Theo thuyết tiến hóa, Homo erectus và Paranthropus boisei là hai loài khác nhau, nằm trên nấc thang tiến hóa dài hàng triệu năm dẫn đến con người hiện đại. Nhưng chính các dấu chân lại kể một câu chuyện hoàn toàn khác.
Dấu chân người cho thấy dáng đi thẳng, vững vàng, tư thế và sải bước hoàn toàn giống người hiện đại, chứ không hề có dáng đi khom lưng, “nửa người nửa thú”.
Bên cạnh đó là những dấu chân lớn hơn, mang đặc điểm giống vượn, phù hợp với một loài vượn đã tuyệt chủng, chứ không phải “người nguyên thủy”.
Quan trọng hơn cả:
Chúng xuất hiện trên cùng một bề mặt, cùng thời điểm.
Bằng chứng này không ủng hộ tiến hóa, mà cho thấy sự đồng tồn tại cùng lúc.
ĐÚNG NHƯ KINH THÁNH ĐÃ PHÁN
Kinh Thánh dạy rằng:
Con người và các loài thú (kể cả vượn) được tạo dựng riêng biệt,
Trong cùng một ngày của Tuần Lễ Sáng Tạo — Ngày Thứ Sáu,
Theo từng loại, chứ không phải từ loài này tiến hóa thành loài khác.
Đại Hồng Thủy về sau đã chôn vùi cả người lẫn thú cùng nhau, trộn lẫn dấu tích của họ trong lớp bùn ướt rồi hóa đá. Điều mà khoa học thế tục gọi là “hai loài đang tiến hóa cùng lúc” thực chất chỉ là điều Kinh Thánh đã khẳng định từ ban đầu: con người và động vật cùng sống trong một thế giới, và một thảm họa toàn cầu đã định hình lại bề mặt đất trong thời gian rất ngắn, không phải hàng triệu năm.
SỰ SỤP ĐỔ CỦA “1,52 TRIỆU NĂM”
Con số 1,52 triệu năm không phải là kết quả đo lường trực tiếp. Nó dựa trên các giả định của phương pháp định tuổi phóng xạ:
Tốc độ phân rã luôn không đổi,
Không có nhiễm bẩn,
Điều kiện ban đầu được biết rõ.
Nhưng nếu Đại Hồng Thủy thực sự xảy ra — với núi lửa dữ dội, phản ứng hóa học khổng lồ, và trầm tích bị đảo lộn — thì các “đồng hồ phóng xạ” ấy đã bị đặt lại hoàn toàn. Kết quả là ảo tưởng về thời gian sâu thẳm, được xây dựng trên một nền tảng mong manh.
KẾT LUẬN: ĐÁ ĐÃ LÊN TIẾNG
Vì vậy, khi bạn nghe nói về “hai loài người cổ xưa bước đi cạnh nhau”, hãy nhớ điều này:
Đó không phải bằng chứng của tiến hóa.
Đó là bằng chứng của sự sáng tạo và thảm họa.
Những dấu chân ấy cho thấy:
Con người đã hoàn toàn là con người,
Vượn đã hoàn toàn là vượn,
Và cả hai đã bị bắt gặp trong cùng một biến cố toàn cầu đủ mạnh để bảo tồn những bước chân cuối cùng của họ.
Trong khi khoa học thế tục cố gắng ép những dấu chân này vào dòng thời gian tưởng tượng, thì sự thật đã được khắc rõ trong đá: “Các xác-thịt hành-động trên mặt đất đều chết ngột, nào chim, nào súc-vật, nào thú rừng, nào côn-trùng, và mọi người” (Sáng Thế Ký 7:21)
Những dấu chân này không phải là tiếng vọng của tiến hóa;chúng là lời chứng của sự phán xét, sự bảo tồn và thiết kế của Đức Chúa Trời —một khoảnh khắc khi bùn hóa thành đá, và lẽ thật để lại dấu ấn không thể xóa nhòa.
Nguồn Bible C
Mục vụ Do Thái



Bình luận