SUY NGẪM VỀ VŨ TRỤ NHƯ VUA ĐA VÍT
- 13 giờ trước
- 6 phút đọc

Những thành tựu của con người trong việc khám phá vũ trụ thật đáng kinh ngạc. Khi tàu thám hiểm Perseverance của NASA hạ cánh thành công xuống sao Hỏa vào năm 2021 và gửi về những hình ảnh, âm thanh cùng các dữ liệu quý giá từ hành tinh đỏ, cả thế giới đã kinh ngạc trước khả năng sáng tạo và khám phá của con người. Những bức ảnh về bề mặt khô cằn, hoang vắng của sao Hỏa khiến nhiều người liên tưởng đến những cảnh tượng trong các bộ phim khoa học viễn tưởng. Tuy nhiên, dù những thành tựu ấy có vĩ đại đến đâu, chúng vẫn nhỏ bé nếu so sánh với công việc mà Đức Chúa Trời đang thực hiện trên Trái Đất theo kế hoạch đời đời của Ngài.
Các nhà khoa học đang tìm kiếm dấu vết của sự sống trong quá khứ trên sao Hỏa. Nhưng những gì các tàu thăm dò gửi về cho thấy một thực tế rõ ràng: sao Hỏa là một thế giới chết, khô cằn và đang trong tình trạng suy tàn. Trái ngược hoàn toàn với nó, Trái Đất vẫn tràn đầy sự sống, màu xanh và sự phong phú. Câu hỏi đặt ra là: tại sao lại có sự khác biệt như vậy?
Kinh Thánh cho chúng ta một góc nhìn đặc biệt về vấn đề này. Trong sách Gióp chương 38, Đức Chúa Trời nhắc lại công trình sáng tạo của Ngài. Ngài hỏi Gióp rằng liệu ông có mặt khi nền trái đất được đặt hay không. Qua những câu hỏi ấy, Đức Chúa Trời cho thấy vũ trụ không phải là sản phẩm của sự ngẫu nhiên, nhưng được thiết kế một cách khôn ngoan, có trật tự và mục đích. Khi nền trái đất được dựng nên, các thiên sứ đã reo mừng trước vẻ đẹp và sự hoàn hảo của công trình sáng tạo ấy.
Theo sự mặc khải của Kinh Thánh, trước khi con người được tạo dựng, Đức Chúa Trời đã giao cho Lucifer – một chê-ru-bim được xức dầu, đầy vinh quang và quyền năng – trách nhiệm quản trị Trái Đất. Ê-sai 14 và Ê-xê-chi-ên 28 mô tả Lucifer như một tạo vật tuyệt đẹp, khôn ngoan và có địa vị cao trọng trước mặt Đức Chúa Trời. Ông cùng với các thiên sứ dưới quyền được giao nhiệm vụ chăm sóc và phát triển thế giới mà Đức Chúa Trời đã tạo dựng.
Tuy nhiên, Lucifer đã kiêu ngạo vì vẻ đẹp và quyền lực của mình. Ông nổi loạn chống lại Đấng Tạo Hóa và kéo theo một phần ba các thiên sứ tham gia cuộc phản nghịch. Cuộc nổi loạn ấy đã dẫn đến một cuộc chiến thuộc linh dữ dội. Hậu quả là Trái Đất cùng nhiều phần khác của vũ trụ rơi vào tình trạng hoang tàn và đổ nát.
Đó là lý do tại sao Sáng Thế Ký 1:2 mô tả rằng đất trở nên “vô hình và trống không”. Theo cách hiểu này, Đức Chúa Trời không tạo ra Trái Đất trong tình trạng hỗn loạn, nhưng nó đã trở nên như vậy sau sự phản nghịch của Lucifer. Những từ Hê-bơ-rơ được dùng trong câu Kinh Thánh này mang ý nghĩa hoang vu, đổ nát và bị tàn phá. Điều đó giải thích vì sao nhiều thiên thể trong vũ trụ ngày nay mang dáng vẻ của sự chết và sự suy tàn.
Sau cuộc nổi loạn ấy, Đức Chúa Trời bắt đầu một giai đoạn mới trong chương trình của Ngài. Ngài quyết định tạo dựng con người theo hình ảnh của chính mình. Đây là một kế hoạch kỳ diệu vượt xa mọi điều các thiên sứ từng được giao phó. Đức Chúa Trời nhận thấy rằng chỉ những ai mang bản tính thánh khiết và công chính của Ngài mới có thể cai quản vũ trụ cách trọn vẹn. Vì vậy, Ngài bắt đầu chương trình đào tạo con người để cuối cùng trở thành những thành viên trong gia đình đời đời của Đức Chúa Trời.
Trước khi tạo dựng con người, Đức Chúa Trời đã tái tạo và đổi mới Trái Đất. Thi Thiên 104:30 nói rằng Ngài đã “đổi mới mặt đất”. Sau đó, Ngài dựng nên A-đam và Ê-va, giao cho họ quyền quản trị công trình sáng tạo. Trái Đất trở thành nơi đặc biệt trong toàn thể vũ trụ, vì đây là nơi Đức Chúa Trời đang thực hiện kế hoạch vĩ đại nhất của Ngài đối với nhân loại.
Chính vì vậy, khi nhìn lên bầu trời đầy sao, vua Đa-vít không chỉ nghĩ về vẻ đẹp của các thiên thể. Trong Thi Thiên 8, ông kinh ngạc trước một câu hỏi lớn: “Loài người là chi mà Chúa nhớ đến?” Giữa một vũ trụ bao la vô tận, Đức Chúa Trời lại dành sự quan tâm đặc biệt cho con người. Đa-vít nhận ra rằng Đức Chúa Trời đã ban cho loài người một vị trí vô cùng cao trọng, trao cho họ quyền quản trị công trình sáng tạo của Ngài và định cho họ một tương lai đầy vinh hiển.
Trong Thi Thiên 19, Đa-vít tiếp tục suy ngẫm về các tầng trời. Ông viết rằng các từng trời rao truyền sự vinh hiển của Đức Chúa Trời. Dù vũ trụ không phát ra lời nói bằng ngôn ngữ con người, nhưng sự trật tự, chính xác và hài hòa của nó là một lời chứng hùng hồn về Đấng Tạo Hóa. Các hành tinh chuyển động đúng quỹ đạo, các thiên hà vận hành theo những quy luật chặt chẽ, tất cả đều phản ánh sự khôn ngoan và quyền năng của Đức Chúa Trời.
Đa-vít cũng nhận thấy rằng nguồn gốc của sự hài hòa ấy chính là luật pháp của Đức Chúa Trời. Cũng như các định luật vật lý giữ cho vũ trụ vận hành ổn định, luật pháp thuộc linh của Đức Chúa Trời đem lại trật tự, bình an và phước hạnh cho đời sống con người. Khi con người sống theo luật pháp của Ngài, họ sẽ kinh nghiệm sự hòa hợp với Đức Chúa Trời và với nhau.
Ngày nay, nhiều người say mê khám phá vũ trụ nhưng lại quên tìm kiếm Đấng đã tạo nên vũ trụ ấy. Họ đặt câu hỏi: “Có sự sống trên sao Hỏa không?” nhưng ít người hỏi: “Ai đã tạo nên sao Hỏa và vì sao nó tồn tại?” Câu hỏi thứ hai mới thực sự dẫn chúng ta đến với Đức Chúa Trời.
Con người có thể mơ ước chinh phục các hành tinh khác, nhưng vấn đề lớn nhất không phải là tìm nơi ở mới trong vũ trụ, mà là giải quyết tình trạng tội lỗi trong chính lòng mình. Nếu bản chất con người không được thay đổi, chúng ta sẽ mang sự hủy hoại đến bất cứ nơi nào mình đặt chân đến. Chỉ khi Đức Chúa Trời biến đổi con người, chúng ta mới có thể thực hiện mục đích cao cả mà Ngài đã định sẵn.
Kinh Thánh dạy rằng Chúa Giê-xu Christ sẽ trở lại để thiết lập Vương quốc của Đức Chúa Trời trên đất. Khi ấy, thế giới sẽ bước vào một thời kỳ hòa bình, công chính và thịnh vượng chưa từng có. Nhưng đó chưa phải là điểm kết thúc. Sau khi chương trình cứu chuộc nhân loại hoàn tất, Đức Chúa Trời sẽ mở rộng công việc phục hồi của Ngài ra toàn thể vũ trụ.
Những hành tinh hoang vu như sao Hỏa, những vùng không gian đang ở trong tình trạng suy tàn sẽ được đổi mới. Con người được cứu chuộc sẽ tham gia vào công việc ấy dưới sự cai trị của Đức Chúa Trời. Đó chính là tiềm năng vũ trụ mà Kinh Thánh bày tỏ cho nhân loại.
Bởi vậy, khi nhìn những hình ảnh từ sao Hỏa hay chiêm ngưỡng vẻ đẹp của bầu trời đêm, chúng ta không chỉ nên kinh ngạc trước sự rộng lớn của vũ trụ. Điều quan trọng hơn là nhận ra chương trình vĩ đại mà Đức Chúa Trời đang thực hiện qua con người. Vũ trụ không chỉ kể về quá khứ hay hiện tại, mà còn hướng chúng ta đến một tương lai huy hoàng trong kế hoạch đời đời của Ngài.
Đó là lý do Đa-vít không chỉ ngước nhìn các vì sao, nhưng còn suy ngẫm về số phận của con người. Giữa một vũ trụ vô cùng rộng lớn, Đức Chúa Trời đang thực hiện công việc kỳ diệu nhất của Ngài ngay trên Trái Đất: chuẩn bị những con người được cứu chuộc để trở thành những người đồng trị với Ngài trong vương quốc đời đời. Đây chính là niềm hy vọng lớn lao nhất mà Kinh Thánh dành cho nhân loại.
Mục vụ Do Thái



Bình luận